Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2943 lượt.
m, chờ cô dưới lầu.”
Cố Hạ trở lại vị trí của mình, lấy túi xách, đi xuống lầu, cô cũng mệt không chịu nổi rồi, ngồi trên xe Triển Thiểu Huy không còn chút tinh thần nào, oán giận nói: “Đã hơn 10h, nhà tư bản các anh thật là ép người, còn bắt bớ người ta vào đêm giáng sinh.”
“Đêm giáng sinh chứ có phải đêm thất tịch đâu.” Triển Thiểu Huy không có chúy áy náy nào, khởi động xe, chậm rãi chạy đi, “Cô nói tất cả chúng tôi đều là nhà tư bản, đương nhiên phải đặt lợi ích lên hàng đầu. Mấy ngày này là thời kì quan trọng để tăng doanh thu, tất nhiên phải nắm chắc lấy, doanh thu cả năm có tốt thì cuối năm tiển thưởng của cô mới nhiều. Đến lúc cô nhận được tiền thưởng cuối năm cũng sẽ không cảm thấy cuộc họp hôm nay lâu đâu.”
Tình hình kinh doanh của Khải Hoành cuối năm vô cùng khả quan, Cố Hạ cũng mong mỏi cuối năm nay sẽ lấy thêm được một ít tiền thưởng gửi cho mẹ, nhưng vẫn vô tình như cũ, “Hai ngày trước thì không họp, không sớm không muộn lại trúng ngay vào hôm nay. Tối nay tôi định đi xem biểu diễn nhạc, tôi vô cùng yêu mến nghệ sĩ đàn dương cầm kia, đi khắp nơi cũng không mua được vé vào cửa, thật vất vẻ mới nhờ Quý sư huynh mua vé được, vậy mà không đi được.”
Triển Thiểu Huy đang lái xe phát ra một tiếng cười khinh bỉ từ trong cổ họng, “Cô không mua được có thể nhờ tôi giúp mà, không có việc gì Quý Phi Dương có thể làm được mà tôi không làm được cả, chẳng qua chỉ vì cô muốn tìm cơ hội lôi kéo cậu ta mà thôi.”
Cố Hạ không có tâm tình đôi co với anh, “Tôi chết đói rồi, lần sau có họp muộn như vậy thì cũng phải để cho người ta ăn cơm đã, như vậy tinh thần của mọi người cũng tốt hơn một chút.”
Triển Thiểu Huy nghiêng đầu nhìn thoáng qua Cố Hạ, “Ông chủ như tôi đây cũng đã không hề phụ lòng cô rồi còn gì, họp xong thì mời cô đi ăn cơm, lát nữa còn đưa cô về nhà, cô còn rủa cái gì nữa?”
Triển Thiểu Huy chở cô đến một quán cháo, khi chiếc nồi đất tinh sảo được bưng lên, mở nắp ra, hương thơm tỏa ra bốn phía. Cháo hầm nhuyễn, ăn buổi tối rất tốt cho dạ dày, phối hợp thêm một vài món ăn nhẹ ngon miệng, cho dù tinh thần Cố Hạ đang không được tốt thì ăn vào cũng thấy rất thoải mái. Trước đó Triển Thiểu Huy cũng đã ăn tối, bây giờ chỉ ăn một ít cho bữa khuya, cầm chén sứ màu trắng chậm rãi ăn, một lát sau, anh vừa ăn cháo vừa hỏi: “Hôm nay Quý Phi Dương hẹn cô sao?”
“Cũng không tính là hẹn tôi, tôi nhờ anh ấy giúp tôi mua vé vào cửa, vừa khéo Quý sư huynh cũng muốn đi nghe buổi biểu diễn kia nên chúng tôi đi cùng.” Cố Hạ cũng không muốn nghĩ nữa, thở dài, “Đáng tiếc…”
Triển Thiểu Huy nhìn chằm chằm vào chén sứ trước mặt, sau nửa ngày mới ý tứ sâu xa nói: “Cô đã từng nói không có ý nghĩ gì với cậu ta, tốt nhất hãy giữ khoảng cách với cậu ta.”
“Thật ra anh nói cũng đúng, đã không có kết quả, liên lạc quá nhiều ngược lại càng làm cho lòng tôi thêm rối bời.” Cố Hạ cầm muỗng trên tay, “Nhưng mà Quý sư huuynh tốt như vậy, có thể qua lại nhiều với anh ấy thật sự rất vui.”
Cô ăn một ngụm, lại ngẩng đầu lên nhìn Triển Thiểu Huy, nghi hoặc hỏi: “Triển thiếu, sao anh lại quan tâm đến chuyện của tôi như vậy? Thời gian của anh rất quý giá nha, làm trễ nãi thời gian kiếm tiền của anh tôi thật sự ngại.”
Triển Thiểu Huy không nói gì, cầm muỗng khuấy khuấy cháo trong chén, sắc mặt sáng tối không rõ. Sau khi anh đến Khải Hoành mới bắt mọi người họp, chiều nay nghe Tiểu Ngũ nói như vậy, anh thật sự cảm thấy sự việc này không tốt chút nào. Rõ ràng đã trở về nhà nhưng anh lại lái xe tới, phải đưa Cố Hạ về mới thật sự yên tâm. Một loại cảm giác nguy cơ đang đến gần, trong lòng rối bời, anh vuốt vuốt trán, “Ăn nhanh lên, ăn xong về sớm một chút.”
Không biết bắt đầu từ khi nào, anh dần dần để ý đến Cố Hạ, đã quen cô líu ríu nói chuyện không biết là chuyện gì, thích cô nhảy nhót bên cạnh anh, tất cả đều khiến cho anh cảm thấy rất thoải mái. Đương nhiên, cũng có chỗ làm anh rất ghét, ví dụ như vị đàn anh nào đó, mỗi lần cái tên Quý Phi Dương được Cố Hạ vui vẻ gọi ra, Triển Thiểu Huy lại mất tỉnh táo một cách bất thường. Anh cảm thấy sự việc đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của mình, ban đầu, anh chỉ thường xuyên gặp mặt Cố Hạ, gặp mấy lần liền cảm thấy để ý hơn một chút, khi đó còn muốn đẩy cô vào Quý Phi Dương, bây giờ thì anh không còn muốn làm vương mẫu nương nương giữa hai người nữa mà làm một dải ngân hà giữa hai người, tốt nhất để cho hai người không thê