Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2945 lượt.
các quản lí cấp cao của công ty, sau là các trưởng phòng, còn có cả nhân viên của phòng thị trường. Trâu Nhuận Thành bị Triển Thiểu Huy mắng nên tâm tình không tốt, trước tiên mắng tất cả nhân viên trong công ty, nói ra một đống những điều bất mãn, sau đó bảo giám đốc phòng thị trường báo cáo, lại bắt trưởng phòng báo cáo, giữa chừng Trâu Nhuận Thành còn bất ngờ hỏi một số vấn đề, mọi người nơm nớp lo sợ. Trong lúc đó Triển Thiểu Huy gọi điện tới, phòng họp có màn hình quan sát, anh đi trên đường mở máy lên quan sát cuộc họp, gọi điện thoại đến chỉ thị: “Bảo tất cả các nhân viên tổng kết theo thứ tự. Sau đó báo cáo tình huống của từng khách hàng, người phụ trách là ai, tính cách người phụ trách thế nào, tình hình tài chính của khách hàng, nhất là những khách hàng nhỏ, một tổng giám đốc như cậu hẳn là phải nắm tình hình từng khách hàng trong lòng bàn tay; xem xem mấy ngày tới có thể thu lại bao nhiêu tiền, sang năm phải tính toán thế nào. Tôi xử lí công việc ở gần đấy, sẽ không tới, cậu báo cáo cho tôi tiến trình cuộc họp.”
“Đại ca, hôm nay là đêm Giáng sinh mà!” Trâu Nhuận Thành nhắc nhở anh, theo chỉ thị này của đại ca, cuộc họp này sẽ tiến hành đến mấy giờ đây? Trâu Nhuận Thành nói: “Em thì đã đành, còn những nhân viên kia cũng có việc chứ ạ, giữ lại nhiều người tăng ca họp hành như vậy sẽ bị người khách rủa đấy.”
“Ai dám rủa! Đêm giáng sinh thì không thể tăng ca sao? Cái này cũng không phải ngày lễ truyền thống của Trung quốc, chính phủ cũng không quy định phải nghỉ làm, cậu gào thát cái gì mà gào thét?” Triển Thiểu Huy quát.
Tác giả nói lên suy nghĩ của mình: Tiểu Ngũ cũng đã nói nhiều rồi nhỉ, ngày mai tiếp tục để cho lão Tam khiêu khích một cái!
Chủ ý
Trâu Nhuận Thành vừa thấy không thể thương lượng được thì ỉu xìu, mỗi người đều phải làm báo cáo, vậy cũng phải mất một hai tiếng, lát nữa còn phải cẩn thận nghiên cứu tình hình của khách hàng…Từ trước đến nay anh ta làm việc đều chỉ nói đến hiệu suất, cho tới bây giờ vẫn chưa từng điều khiển một cuộc họp dài như vậy, vả lại, loại họp hành tổng kết này bắt một tổng giám đốc như anh ta đến là có ý gì chứ? Nhưng mà Trâu Nhuận Thành cũng không dám cãi lại Triển Thiểu Huy, thành thành thật thật trở lại chỗ ngồi, nghe từ trên xuống dưới báo cáo.
Bụng mọi người đều đói meo, sắc mặt bí xị, vẫn phải lấy tinh thần mà họp, từng cá nhân dài dòng báo cáo xong, từng nhân viên phòng thị trường lại báo cáo về tình hình khách hàng, ngón tay Trâu Nhuận Thành khẽ đánh xuống mặt bàn, lúc vừa bắt đầu còn hỏi vài vấn đề, về sau để cho giám đốc Dương hỏi, anh ta ngồi bên cạnh nghe, cứ như vậy các nhân viên phòng thị trường báo cáo về từng khách hàng, lại đến phân tích tình hình khách hàng, rồi lại nói một chút về kế hoạch sang năm.
Lúc hơn 9h Trâu Nhuận Thành ra ngoài một chuyến, vừa mở cửa ra đã gọi điện cho Trịnh Giang Hà, gào thét: “Tam ca, em sắp bị đại ca bức điên rồi, đêm giáng sinh mà giờ vẫn còn họp nha, anh ấy vẫn còn chưa hài lòng, cuộc họp này còn phải kéo dài thêm vài tiếng nha!”
Trong điện thoại Trịnh Giang Hà lại có chút hả hê: “Tiểu Ngũ, cậu còn muốn đi tìm cái cô người mẫu thuần khiết kia không?”
Những người khác trong phòng thị trường rốt cuộc được giải phóng, ra khỏi phòng họp thì thở phào một hơi, chỉ còn vài người tiếp tục chịu dày vò. Cố Hạ hoàn toàn không còn cách nào, lúc nghỉ giữa giờ cô gọi điện cho Quý Phi Dương, chờ mong buổi diễn cuối cùng lại không xem được, đêm giáng sinh cô lại phải cùng một đám đồng nghiệp làm thêm giờ. Dường như cô và Quý Phi Dương vĩnh viễn không có duyên, chắc hẳn là ông trời hiểu được bọn họ quá chênh lệch nhau nên mỗi lần đều có chuyện. Cô tê liệt ngồi trên ghế, đã đói bụng đến mức không còn cảm giác đói, đêm giáng sinh còn phải họp, Trâu Nhuận Thành thật sự không sợ gây thù mà.
Lúc cuộc họp tổ tuyên bố kết thúc, vị trợ lí đặc biệt giữ Cố Hạ lại lên lầu lấy tư liệu. Vào trong phòng tổng giám đốc, nhìn thấy Trâu Nhuận Thành không hề có hình tượng ngồi phịch trên ghế sofa, bên cạnh là Triển Thiểu Huy ngồi ngay thẳng, thật ra cũng chẳng làm gì, Triển Thiểu Huy nói: “Đi thôi, Tiểu Ngũ, đi ăn cơm.”
Trâu Nhuận Thành vô lực khoát tay, “Đại ca, em không đi, em về ngủ một chút đây.”
“Tùy cậu.” Triển Thiểu Huy đứng lên, nói với Cố Hạ, “Đi ăn cơ