Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2730 lượt.
hiếc cổ của cô. Sau đó há miệng, dùng răng nanh cắn lên nơi mềm mại nơi cổ họng của cô.
Giày vò một cách rất thân mật.
Trong thời gian ngắn, chưa bao giờ con tim tê dại cùng nhịp đập liên hồi xỏ xuyên qua dây thần kinh của cô như lúc này.
Ấm áp ướt át, hô hấp cũng trở nên nặng nề.
Cô nhanh chóng bị anh ốm lấy,căn bản là không thể động đậy. Cũng rất khó để mở miệng nói gì đó, cổ họng ngay nơi anh vừa cắn qua đó, cô ngay cả nuốt nước miếng cũng không dám, thân mình bắt đầu nhuyễn xuống ngồi không được, nghiêng người trượt theo dòng nước đang chảy xuống.
Cũng may có tay của anh, nâng ở sau lưng của mình, chung quy cũng không đến mức ngã sấp mặt xuống nhà.
Từng giây từng phút đều lặp đi lặp lại như thế.
Loại thân mật giống như tra tấn thế này khiến cho cô không thể thở nổi.
Cuối cùng anh rút cuộc cũng ngẩng đầu hôn cô. Môi Đồng Ngôn bị ngậm lấy, dưới động tác xâm nhập của anh, ngoan ngoãn vươn đầu lưỡi tìm được anh, mặc anh hôn ngọt ngào triền miên….
Anh một tay đỡ lấy cô, một tay khác bắt đầu việc cởi quần áo trên người cô.
“Ngôn Ngôn?” Anh gọi tên cô, lại không ngẩng đầu nhìn khôn mặt của cô, giọng nói bị không khí ẩm ướt này làm cho có chút sàn sạt, sức nóng tỏa ra vây lấy bốn phía, có vẻ ôn nhu mê hoặc.
Cô ừ một tiếng, có lẽ anh sẽ nghe được.
Tay của anh theo thắt lưng của cô đi xuống dưới, nâng toàn bộ thân mình của cô lên, thong thả tiến vào.
Đồng Ngôn thở sâu, cả người dần mất đi khí lực và tuy duy vốn có, ý loạn tình mê dùng mặt cọ vào khuôn mặt của anh… Sau đó anh với cô cùng nhau tắm rửa sạch sẽ một lần nữa, dòng nước ấm len lỏi trên tóc cùng thân thể của hai người, rất thoải mái. Đến khi cô lên giường nhưng cả người cũng vẫn cảm thấy không có sức, đầu dính sát vào gối, mơ hồ chìm vào giấc ngủ.
Chỉ đến khi bị anh bắt tỉnh dậy để anh sấy tóc cho cô thì cô mới cố gắng mở mắt ứng phó đôi chút.
Đến khi tỉnh lại một lần nữa đã hơn mười một giờ, điều hòa vẫn quay vù vù tỏa nhiệt bên người, toàn bộ căn phòng ấm áp làm cho người ta quên mất bây giờ là mùa nào.
Rèm cửa sổ đã được kéo xuống hoàn toàn, nếu không phải nhìn đến đồng hồ thì căn bản không ý thức được bây giờ đã đến giờ cơm trưa. Cô từ trên giường ngồi dậy, cảm giác xương sống thắt lưng như nhũn ra, rất nhanh đã nghĩ tới anh sấy khô tóc cho chính mình, lại ôm lấy cô từ phía sau, lòng bàn tay liền dán lên trên bụng cô, sau đó trượt….Trừ bỏ đôi môi của anh vẫn còn dán trên lưng của cô tạo ra cảm xúc thì côc ăn bản không nhớ rõ những chi tiết khác.
Đồng Ngôn mặc quần áo, phát hiện ra Cố Bình Sinh không có ở đây, nhưng đã làm bữa sáng cho cô.
Trên bàn cuốn sách tuyên truyền cũng đã mở ra vài trang, có một nơi anh dùng bút khoanh lại, hẳn là nơi anh đến.
Đồng Ngôn giải quyết qua loa phần ăn sáng, ngồi trên xe đi tìm anh.
Tối hôm qua tới đây vì trời tối nên không thể nhìn rõ được cảnh vật ven đường, hiện tại đúng là thời điểm mặt trời chiếu sáng nhất, xe đi dọc theo bên bơ hồ, không khí cuối mùa thu ở nơi đây đặc biệt hơn rất nhiều sơ với trong thành phố. Khi cô xuống xe, nhìn về phía xa thấy được một người đang nằm dưới tán ô rộng, dựa vào ghế nằm đọc sách.
Cần câu trước người hoàn toàn giống như bộ dáng của một cái cây cảnh vậy.
Cô đi dọc theo con đường nhỏ đầy đá vụn đang sửa chữa kia mà đi qua chỗ anh, bởi vì cố ý cho rằng cũng không có gì nhưng thật ra lại thu hút không ít tầm mắt. Chẳng qua ánh mắt của cô chỉ dừng lại trên người đang nằm đọc sách ở kia, rất mê người.
Cô đi đến bên người anh, ngồi xổm xuống, “Anh chừng nào thì đi tới đây vậy?”
“Hơn bảy giờ…” Cố Bình Sinh đem sách để sang một bên, “Anh nghĩ rằng em cũng phải muốn ngủ tới chiều ấy chứ.”
Đồng Ngôn nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, quay đầu nhìn sang chỗ khác, cô đưa mắt nhìn chiếc phao trên cần câu đang trôi dạt giữa hồ, không muốn quan tâm đến anh nữa.
Thôn Độ Giả này cố ý tạo ra một nơi như thế này cho mọi người câu cá thư giản, tự nhiên sẽ chuẩn bị rất đầy đủ. Bên người không ngừng có người hô cá cắn câu, cơ bản là có tới vài người kêu là có cá căn câu, nhìn qua cũng không phải ít tuổi. Đồng Ngôn nhìn mà rất hưng phấn, anh bỗng nhiên vỗ lấy bả vai của cô, “Cố phu nhân nếu không thu cần thì cá sẽ bỏ chạy hết đấy.”
Cô lúc này mới giật mình quay đầu lại, nhìn Cố Bình Sinh đang hướng mắt chỉ cái phao nơi cần câu đang chìm dần xuống dưới mặt nước ở đó, vội vàng nhảy dựng lên, “Thu thế nào thế?” Cố Bình Sinh đứng lên, cười nhìn cô, đợi cho đến khi con cá giống như đang muốn bỏ chạy kéo theo cả chiếc cần câu.
“Anh xem anh lười quá …” Đồng Ngôn oán giận nhìn anh, “Tự anh đi thu cần thì tốt rồi, còn trông cậy vào em người chưa từng đi câu bao giờ thu cần nữa…”
“Vấn đề ở chỗ câu cá với anh mà nói chỉ là để giết thời gian, nhìn em câu cá mới là lạc thú.” Cố Bình Sinh đem mồi câu móc lên, tiếp tục thả cần câu xuống, ung dung ngồi xuống chỗ cũ.
Đồng Ngôn nhìn từng động tác của anh, sau đó cũng chen chúc nằm lên trên chiếc ghế với anh.
“Vì sao bỗng nhiên lại muốn có con?” Anh đột nhiên hỏi cô.
“Bởi vì