Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2743 lượt.
thế sự vô thường…” Cô nhìn ánh mắt của anh, nói cho anh biết, “Chúng ta không giống với những người khác, khẳng định sẽ không bao giờ rời xa nhau, cho nên em không nghĩ đợi đến khi xảy ra thiên tai hay biến cố nào đó, mới nghĩ đến có cái gì nên làm hay không nên làm.”
Gió bên bờ hồ có chút lạnh, cô mặc cũng không nhiều lắm, tay đã có chút lạnh.
“Em làm cho anh ngộ ra một đạo lý, nguyên tắc đứng trước cảm tình thì thực sự sẽ không đáng một đồng.” Anh bỏ sách xuống đem cô ôm vào trong ngực tránh cái lạnh bên hồ, giọng nói xuyên qua làn gió, lại có chút mê hoặc người khác, “Nếu cố phu nhân đã cấp lệnh như vậy, Cố tiên sinh nhất định sẽ cố gắng đến sức cùng lực kiệt mới thôi.”
Sau lần nghỉ phép ngắn ngày đó, công việc của Cố Bình Sinh ngày càng nhiều. Tuy rằng đa phần công việc của anh đều được trợ lý giúp đỡ hoàn thành cho, cũng không phải bắt buộc ngày nào cũng tới công ty nhưng gặp hội nghị quan trọng thì vẫn không thể trốn thoát được.
Nhất là anh lại làm việc ở bộ phận thị trường, thời gian lại càng phải nắm chắm trong lòng bàn tay.
Đêm Giáng Sinh cô ở trong siêu thị gần công ty của anh để đợi anh, không có việc gì nên đi dạo rất lâu.
Đến cuối cùng anh vẫn gửi tin nhắn tới, nói cô đến công ty chờ anh. Đồng Ngôn tuy rằng thường xuyên đến chờ anh tan tầm nhưng cơ bản đều tránh đi vào trong công ty của anh, cho nên khi đọc được tin nhắn thì cũng có chút bất ngờ.
Cũng may đêm này là lễ Noel, cô cũng có dụng tâm ăn mặc và trang điểm một chút.
“Vẫn còn đang họp, vừa rồi trợ lý của anh ấy ấy đi ra nói cho tôi biết nếu có một cô gái đến tìm thì khẳng định đó chính là Cố phu nhân…” Cô gái nhỏ nhắn đó đứng ở quầy lễ tân còn cười rất khả ái, “Tôi trước tiên mang cô đến văn phòng của anh ấy.” Nói xong mới nhìn người đàn ông kia, “Xin hỏi anh họ gì?”
Người đàn ông kia vẫn còn king ngạc, đợi cho đến khi cô gái kia hỏi thì mới giật mình nói, “La….La Tử Hạo….. tôi là bạn của TK.”
“La tiên sinh sao?” Cô gái ở quầy lễ tân bắt đầu lật ghi chép, “Anh không có hẹn trước có phải không? Tôi sẽ đưa anh tới phòng nghỉ, đợi cho TK chấm dứt hội nghị…” La Tử Hạo dở khóc dở cười, ngắt lời của cô gái kia, “Tôi có thể đi cùng Cố phu nhân vào văn phòng đợi người được không?”
Cô gái quầy lễ tân cũng có chút do dự, ánh mắt La Tử Hạo nhìn sang Đồng Ngôn, rõ ràng là lúc ở trong thang máy đã làm mất đi phong độ đàn ông của bản thân mình rồi nhưng vẫn mong chờ cô có thể mở miệng nói đỡ một lời, để cho chính mình không cần phải tới phòng nghỉ đợi người.
Đồng Ngôn đã biết đến tên của anh ta từ rất lâu rồi, chính là chưa từng có cơ hội gặp mặt qua, không nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt lại đặc biệt như vậy.
Cô rất nhanh thay La Tử Hạo giải vây, hai người sau khi được dẫn vào văn phòng của Cố Bình Sinh, đứng đối diện nhau nhịn không được mà đều cười rộ lên. “Tôi là bạn học rất nhiều năm của TK, từ lúc cậu ấy còn học ở trường học của giáo hội.” La Tử Hạo nói ngắn gọn, cũng giới thiệu một cách xúc tích nhất, “Sau đó tôi đi Yale, cậu ấy lại đi Penn, vốn nghĩ đến rút cuộc cũng không có cơ hội học chung nữa, không nghĩ tới sau khi tôi bị đuổi học ở Yale được một thời gian, không biết ngẫu nhiên thế nào mà lại thi vào trường cậu ấy đang học, cuối cùng ở lại trường.”
“Anh cũng là giảng viên đại học sao?” Đồng Ngôn làm như thật sự là đang đánh giá hắn.
“Không thể giả được.” La Tử Hạo lấy ra một điều thuốc, nghĩ gì đó cũng không châm lửa, chỉ là cầm nơi đầu ngón tay để ngắm cho thỏa thích mà thôi, “Đáng tiếc, cậu ta lại không học tiếp ở Penn nữa, nếu không khẳng định phải gọi tôi một tiếng thầy rồi.”
Đồng Ngôn buồn cười, “việc đuổi học với các anh xem ra rất phổ biến nhỉ? Chị họ của anh ấy cũng như vậy.”
“Cố Bình Phàm sao?” La Tử Hạo làm ra một biểu tình rất kỳ quái, “Cô ấy mới là một người có chủ nghĩa và lý tưởng rất thuần túy, học vì có chỗ dùng được. Tôi lúc ấy lại đuổi theo chủ nghĩa yêu nước, ở Yale có một sinh viên bị đuổi học, lý do dĩ nhiên là tiếng anh không có giỏi như người Anh hay người Mĩ ở đây, lúc ây toàn bộ du học sinh ở trong trường đều tham dự vào việc kháng nghị đó, bao gồm cả tôi.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó trường học nhượng bộ, sinh viên kia chỉ phải thay đổi chuyên ngành của mình. Nhưng tôi có lòng yêu nước rất cao, thật sự không nghĩ sẽ tiếp tục học ở ngôi trường đó nữa nên quyết định đi Penn.”
Khi La Tử Hạo nói chuyện, thỉnh thoảng còn xe kẽ chuyện cũ của Cố Bình Sinh vào. Rất nhiều điều cô chưa có nghe anh kể qua bao giờ, Đồng Ngôn nghe hết sức chăm chú, không ngừng hỏi cái này cái nọ. Khi Cố Bình Sinh đẩy cửa vào là khi La Tử Hạo đang nói như thật việc Cố tiên sinh từng trải qua cuộc sống hoang dã như thế nào, anh nhìn không được La Tử Hạo đang nói chuyện gì, chỉ nhìn thấy Đồng Ngôn nghe kể chuyện mà rất vui vẻ, bất giác cũng cười rộ lên.
La Tử Hạo nghe được tiếng cười, quay đầu lại nhìn anh, “TK, tôi không thể không nói, cậu tiên hạ thủ vi cường rồi. Vừa rồi tớ ở trong thang máy thấy được vợ của cậu, ph