Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.
lại, “Rõ ràng ngay khi anh tiến vào phòng học đã nhìn đến em, thế mà phải chờ em bắt đầu hỏi trước.”
“Lúc ấy anh chỉ rất ngạc nhiên, cô nhóc trước kia làm sao lại có thể bỗng nhiên trở nên xinh đẹp như vậy.” Anh cười cười, vỗ vỗ lên trán của cô, “ Nhưng lại dám nhìn chằm chằm vào anh, hoàn toàn không biết che giấu gì.”
Đèn đường soi sáng, từ phía sau anh hắt ánh sáng nhạt tới chỗ cô.
Đối mặt với lời vạch trần của cô,mặt anh không biến sắc mà còn thoải mái thừa nhận anh đã để ý cô từ lúc đó.
Ngày cuối cùng trước khi khai giảng học kỳ mới, dãy ký túc xá lại khôi phục lại sự náo nhiệt thường ngày.
Cô kéo chiếc vali hành lý của bình đi theo hàng hiên, nhìn xa xa thấy Ngãi Mễ cùng Trầm Diêu đừng ở trước cửa phòng 104 nói chuyện, Trầm Diêu không biết lại đi nơi nào nói chuyện, kì nghĩ đông kéo dài, khuôn mặt cô ấy thế nhưng lại có chút thay đổi. Ngãi Mễ nhìn thấy cô đang nhìn lại đây, cười tủm tỉm mà nói, “Phòng ngủ các cậu cũng thật kỳ lạ, đều đến vào buổi tối của ngày cuối cùng, thế mà giờ mới chỉ có mình Trầm Diêu đứng ở đây.”
“Cậu làm sao mà bỗng nhiên lại chạy xuống đây thế?”
“Tám chuyện.” Ngãi Mễ thần bí cười hì hì nói, “Cậu có biết, Văn Tĩnh Tĩnh của phòng ngủ các cậu hiện tại đang quen với ai không?” Trầm Diêu bĩu môi, “Không cần thừa nước đục thả câu, trực tiếp nói cho cô ấy, là bị Vương Tiểu Như cướp rồi, lại đá chủ tịch Chu của hội học sinh.”
“Tò mò thật đấy.” Ngãi Mễ theo bản năng đưa tay chỉ lên vách tường, cảm thấy thật sự rất khói hiểu, “Vì sao Chu Thành Thần lại coi trọng Văn Tĩnh Tĩnh chứ? Tớ cũng không phải làm thấp đi giá trị của cô ấy, chủ tịch Chu luôn thích những đại mỹ nữ, nay lại thích một bông hoa nhỏ trong học viện các cậu, thật sự nhìn không ra Văn Tĩnh Tĩnh có cái gì đặc biệt thật mà?”
Đồng Ngôn biết cô ấy đang nói tới Thành Vũ, mà nguyên nhân không thể chia xẻ chuyện vui nay cư nhiên là Lục Bắc.
Hai người đều tránh đi đề tài này, Trầm Diêu tiếp tục hỏi câu rất nhiều vấn đề, thấm chí ôm lấy thắt lưng cô, cười thầm hỏi cô có phải đã cùng ai đó làm cái gì đó rồi không… Trong khi Đồng Ngôn đang bị Trầm Diêu tra tấn thì ở ngoài ban công bỗng nhiên có người gọi tên của cô, cô đi mở cửa ra, bất ngờ nhìn thấy Chu Thanh Thần.
“Làm sao vậy?” Cách một chiếc lan can inox, cô kinh ngạc nhìn chủ tịch Chu, chợt nhớ tới mấy chuyện với nói lúc rồi, lập tức nở nụ cười, “Văn Tĩnh Tĩnh đã không ở cùng phòng với tớ nữa rồi, anh muốn tìm cậu ấy thì đến phòng 206 ấy.”
Chu Thanh Thần có chút do dự, đưa cho cô một hộp quà đóng gói tinh tế qua lan can, “Giúp anh đưa cho Tiểu Như.”
Cô kinh ngạc, nhận lấy gói quà, “Anh không phải đã chia tay với Tiểu Như rồi sao? Em còn nghe nói anh đang quen với Tĩnh Tĩnh mà?”
“Văn Tĩnh Tĩnh rất tốt, thực sự rất tốt.” Chu Thanh Thần nói, “Đây là quà sinh nhật anh tặng Tiểu Như, không có ý tứ gì khác.”
Trả lời ba phải, cái nào cũng được, cô cuối cùng cũng không biết có nên nghe theo hay không, đi trở về phòng, đóng cửa ban công lại.
“Tiếp tục nói đi.” Trầm Diêu đem gói quà trên tay cô ném lên bàn của Tiểu Như, vẫn vui vẻ tám chuyện của cô cùng Cố Bình Sinh.
Đồng Ngôn lược bỏ đi rất nhiều, ví dụ như lần đầu tiên gặp nhau vào nhiều năm trước, còn có rất nhiều việc ở Bắc Kinh, lược bỏ bớt như vậy , lại tạo nên một tiết mục xưa nay vẫn thường nói đến.. Nhất kiến chung tình. Cô càng kể về sau càng bị Trầm Diêu kháng nghị nhiều do bị lược bỏ đi quá nhiều, rút cuộc cô đành vòng vo đổi đề tài.
“Tại sao chủ tịch Chu lại tặng quà cho Tiểu Như nữa chứ?”
“Đừng xúc động, Tĩnh Tĩnh biết chủ tịch Chu thích Tiểu NHư, nhưng vẫn muốn ở bên lão ấy.”
Đông Ngôn nhịn không được mà đưa mắt nhìn món quà trên bàn Tiểu Như.
Đêm đó ở trong phòng cấp cứu của bệnh viện, Văn Tĩnh Tĩnh đã nói nhiều điều với cô như vậy.
Cô đã sớm quên, nhưng vẫn còn nhớ rõ một số chuyện, cô ấy nói nhiều nhất chính là cuộc sống bất công, nhưng tình cảm cũng bất công như vậy mà cô ấy cũng cảm thấy không quan trọng sao?
“Cầu người được người.” Trầm Diêu tùy tay mở ra một gói khoai chiên vị dưa leo, “Có người chỉ cầu cảm giác, giống như tớ, có người muốn làm người có quyền có tiền, không cần phải đi nhờ cậy ai, giống như Vương Tiểu Như. Văn Tĩnh Tĩnh là cần một người hoàn toàn thay đổi cuộc sống của cô ấy, Chu Thanh Thần thích ai không quan trọng, quan trọng bạn gái của hắn là Tĩnh Tĩnh, như vậy về sau người có khả năng nhất sẽ cùng hắn ra nước ngoài chính là Tĩnh Tĩnh.”
Chỉ qua một kỳ nghĩ, làm sao mà tất cả mọi người đều trưởng thành lên như vậy?
Đồng Ngôn đưa miếng khoai tây chiên lên bên miệng cắn xuống.
“Đương nhiên, cậu chính là loại người được ông trời chiếu cố, không cầu cũng có được một mỹ nhân sát như vậy.”
Trầm Diêu làm một tổng kết cuối cùng, đem bịch khoai tây chiên ném cho cô, “Quên mất, tớ đang giảm béo, cậu ăn hết đi.”
Cô làm cái mặt quỷ với cô bạn, rồi bắt đầu thu dọn vali hành lý.
Nếu quả thật là ông trời chiếu cố thì nội dung thật sự của sự chiếu cố này quả l