XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2810 lượt.

chỉ là đang để ý tới lời nói lúc trước của mình, “Ít nhất phải chờ cho tới sau khi em không còn là sinh viên của anh đã…” Anh không khỏi cười rộ lên, “Anh không phải đang suy nghĩ về vấn đề đó.”
Anh nói xong, không tiếp tục giải thích nữa.
Đồng Ngôn cũng không hỏi thêm gì nữa, nhưng ánh mắt lại rất mơ hồ, “Em đói bụng.”
Giống như ngay từ đầu, cô vốn là phải làm cơm chiều, mua nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy, thế nhưng đến quá nửa đêm cũng không còn gì để nấu, cũng chỉ cắm được nồi cơm mà thôi…
Cố Bình Sinh rất nhanh nhảy xuống giường, cứ đứng công khai trước mặt cô như vậy mà mặc quần áo, “Anh đi mua cho em một chút đồ ăn.”
Đồng Ngôn còn chưa kịp nói gì, anh đã đi ra khỏi phòng.
Cho đến khi cánh cửa phòng được khép lại, cô mới lùi về trong chăn bông, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh vừa rồi, đến cuối cùng ngay cả máu trong người cũng bắt đầu nóng lên, mới xốc chăn bông lên, thở dài một hơi.
Cố Bình Sinh đi rất nhanh đã trở về, ba bốn giờ sáng, cũng chỉ có đến những cửa bách hóa mở 24h để mua được đồ ăn.
“Ăn ngon không?”
Cô gật gật đầu, thực vừa lòng nhìn cái chén của chính mình.
Trong cái chén của Cố Bình SInh cũng chỉ có hai ba xâu, nhưng trong chén cô lại có đến năm sáu xâu, còn có một cái chén đặt ở trên đầu giường, cũng có rất nhiều xâu thức ăn, đều là để cho cô ăn dần.
“Anh sao lại không ăn?” Cô nhìn anh.
“Anh đang nhìn em ăn.” Cố Bình Sinh vui vẻ nhìn những thứ trong chén của cô, “Nhìn qua có vẻ như em ăn rất ngon.”
“Em cảm thấy đồ ăn của anh ăn mới ngon.”
“Em thích cái nào?”
Đồng Ngôn chỉ vào những xâu đồ ăn mà nói, “Anh làm sao lại ăn toàn đồ ăn chay, còn mua cho em đồ ăn mặn là thế nào?”
“Em rất gầy.” Cố Bình Sinh thuận miệng nói, “Ăn nhiều một chút để cho những nơi cần có da có thịt thì sẽ có.”
Cô nhìn vẻ mặt của anh, rất nhanh hiểu được, suýt nữa cắn đầu lưỡi của mình.
Anh lại bày ra vẻ mặt rất vô tội, đem thức ăn trong chén của mình đưa tới bên miệng cô, Đồng Ngôn cắn một miếng xuống dưới, lại tùy tay đem đồ ăn trong chén của mình đưa lên bên miệng anh. Cố Bình Sinh cũng rất phối hợp nghiêng đầu qua, cũng cắn một miếng.
Hai người cứ như vậy, thuận tiện đem những thứ mà mình nói ăn ngon ăn hết, toàn bộ thức ăn mua về đều được tiêu diệt sạch sẽ.
“Em ăn xong rồi?” Anh hỏi cô, đem hộp giấy ăn đưa cho cô.
Đồng Ngôn rút một tờ giấy, xoa xoa miệng.
“Em vừa rồi không có thấy rõ hình xăm của anh.” Cô vẫn không dằn được lòng hiếu kỳ của mình, thử hỏi anh.
“Đây là hình xăm của một bộ lạc ở Keynia..” Anh cởi áo sơ mi, lộ ra nửa người trên để cô nhìn, “Một năm sau khi anh bị bệnh, có một số người bạn học đại học rủ nhau cùng đi Keynia làm tình nguyện viên, lúc ấy tâm trạng của nh không được tốt nên đã cùng đi với họ.” Tay anh chỉ lên những hoa văn của hình xăm, giảng giải cho cô, “Đây là một phần hình xăm biểu tượng cho một người thầy ở nơi đó, sau đó anh cảm thấy thú vị, dưới sự chỉ dạy của bọn họ, hoàn thành phần còn lại. Còn có cái này là tến tiếng anh.”
Hình xăm đầy đủ rút cuộc cũng hiện rõ trước mắt cô.
Đồng Ngôn lấy tay sờ lên, qua một lát mới ngẩng đầu nhìn anh, “Nếu anh không lớn lên không phải giống như một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc như thế này, ngược lại em sẽ thấy anh giống với bộ phim kịch tính mà em xem khi còn bé, Cổ Hoặc Tử.”
“Tác phẩm nghệ thuật xuất sắc?” Anh nghe vào lại không hiểu.
Đồng Ngôn nhịn không được cười rộ lên, “Chính là một mỹ nhân sạch sẽ.”
Cố Bình Sinh à một tiếng, xem biểu tình chế nhạo của cô, bồng nhiên liền đưa tay kéo cô đến trước mặt, vừa hôn vừa cởi quần áo mà cô vừa rồi mới mặc vào. Nhiệt lượng trong thân thể tiêu xài không hết, rất nhanh liền từ bên trong làn da mà xuất ra ngoài, cô chính vì bị anh hôn như vậy mà ý thức bắt đầu mơ hồ, lúc ban đầu đối với sự đau đớn này còn có chút sợ hãi, nhưng bây giờ thì đã biết mất.
Thật lâu sau, anh mới buông môi của cô ra, nhìn cô, mà cô cũng cứ nhìn anh như vậy.
Tầm mắt của cô nhìn rất mơ hồ, trong nháy mắt liền hiện lên hình ảnh của nhiều năm về trước. Đêm đầu tiên gặp anh trong cái lạnh của mùa thu, rồi ánh nắng tươi sáng trong phòng học, rồi im lặng đối diện nhau trong taxi…. Bọn họ từ lúc đầu quen biết là vào cuối mùa thu phương bắc, trước kia có nhiều việc không thể tránh được, sau này lại là vì vận mệnh không công bằng, nhưng bọn họ đều bình an sống cho tới bây giờ.
Ánh mắt của anh, kiên định mà lại ấm áp.
Cuối cùng cô từ trong những ký ức ấy tỉnh lại, đưa tay giữ lấy khuôn mặt anh, hôn lên.
Từ nay về sau, không còn quá khứ đau thương kia nữa, em chỉ cần thấy tương lai mà anh dành cho em mà thôi.
Em tin tưởng rằng chúng ta sẽ có được hạnh phúc.






Anh vẫn có thói quen tỉnh dậy lúc hơn 6h sáng một chút.
Người ở bên cạnh giống như đã mệt muốn chết rồi, thân mình cuộn tròn, sít sao nằm tựa vào bên người anh, ngủ thật sự sâu, mái tóc dài xõa rộng trên chiếc gối kê đầu. Có lẽ lả trong phòng quá nóng, mặt của cô có chút đỏ lên.
Anh cứ nhìn cô như