Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bình An

Trọn Đời Bình An

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 134943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/943 lượt.

ỏ khiếp người đến đau cả mắt, Mục An ôm lấy đầu hét lên một tiếng: “A!”
Các cô y tá trong thang máy đều giật mình, một người y tá đứng gần cô lo lắng nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, cô không sao chứ?”
Mục An ngồi xổm xuống góc thang máy, ôm chặt chính mình, vùi đầu giữa hai đầu gối, giọng nói run rẩy: “Máu… nhiều máu quá!”
Các cô y tá bốn mắt nhìn nhau, cho rằng Mục An bị cảnh máu me trước mắt làm cho kinh hãi, một y tá khác giải thích “Bệnh nhân này bị tai nạn xe, đương nhiên sẽ chảy nhiều máu, tiểu thư đừng sợ, nếu cô sợ, cô xoay người đi đừng nhìn anh ta nữa.”
Đến lúc mấy người y tá kia đẩy bệnh nhân ra khỏi thang máy, Mục An vẫn còn ngồi xổm trong góc, cánh cửa thang máy vừa đóng lại, lời nói đùa của mấy cô y tá vẫn bay vào tai cô.
“Cô ta có phải bệnh tâm thần không? Nhìn thì rất đẹp, nhưng dáng vẻ trông quái đến dọa người.”
Cửa thang máy đóng chặt, giọng nói của y tá bị chặn bên ngoài. Qua một lúc lâu Mục An mới mờ mịt ngẩng đầu nhìn xung quanh, vẻ mặt thất thần kinh hãi. Dựa vào tường thang máy để đứng lên, hai chân run rẩy đi ra khỏi thang máy, không phải ảo giác, tuyệt đối không phải ảo giác.
Mục An chạy đến cửa bệnh viện gọi xe, bây giờ cô nhất định phải nhìn thấy Du Khâm ngay lập tức.
Du Khâm mở cửa liền thấy ngay sắc mặt trắng bệch của Mục An, Mục An đứng ở cửa, thân thể vẫn còn run rẩy, luúng túng nói: “Du Khâm… nhiều máu lắm!”
Du Khâm nhíu mi hỏi: “Mục An, làm sao vậy?”
Mục An cắn cắn môi dưới: “Du Khâm, em thấy một người đàn ông bị giết! Là thật, đúng hay không?”
Du Khâm chỉ nhìn cô, nhanh chóng đưa tay kéo cô vào phòng, Mục An ngồi ở ghế sô-pha nhìn bóng lưng Du Khâm đang hâm nóng sữa mà thấp thỏm, bất an. Động tác của Du Khâm không dừng lại nhưng ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trong nháy mắt, ánh mắt đó trở nên tối tăm hơn.
Đem sữa đã hâm nóng đến cho Mục An, Du Khâm ngồi đối diện Mục An, hai khuỷu tay để ở đầu gối, nhìn cảm xúc trên mặt Mục An, cô hoảng sợ và hoảng loạn anh đều cảm nhận được rõ ràng, Mục An… xin lỗi!
Du Khâm liếm môi, chậm rãi nói: “Thật ra… anh vẫn không nói cho em biết, em… Có chứng hoang tưởng.”
Mục An kinh ngạc nhìn về phía anh, cái cốc trong tay bị siết chặt, Du Khâm nhìn cô, đứng dậy đi vào thư phòng lấy ra một chiếc túi hồ sơ màu xanh, anh đặt chiếc túi hồ sơ trên bàn, chậm rãi đẩy về phía Mục An: “Đây là hồ sơ bệnh án trước đây của em.”
Ngón tay Mục An run rẩy, cô cầm lấy túi hồ sơ rút ra tờ thứ nhất, gương mặt trắng nõn, mái tóc dài màu đen kia không phải mình thì là ai? Nhìn một chuỗi tiếng anh chú giải rất dài kia hô hấp của cô bắt đầu bất ổn, cô khó tin nhìn Du Khâm.
Ánh mắt thâm thúy của Du Khâm chuyên chú nhìn cô, lặng lẽ nói: “Mục An, tin anh nhé, em chỉ là bị bệnh thôi, tự tử hay án mạng gì đó đều do em tưởng tượng ra, tất cả đều không tồn tại.”
Không…tồn tại sao? Mục An chăm chú nhìn Du Khâm. Tất cả quá khứ, thực sự… chỉ là mình ảo tưởng?
Mục An ép khóe miệng nhếch lên: “Du Khâm, đừng đùa nữa, chẳng buồn cười chút nào.”
Vẻ mặt Du Khâm rất nghiêm túc, ngồi xổm trước mặt Mục An, anh nhẹ nhàng cầm tay cô, nét mặt cực kỳ ôn nhu: “Thật ra… Lục Bác Giản anh ta cũng biết, trước đây anh đã nói với anh ta. Có lẽ em không tin anh nhưng chẳng lẽ em cũng không tin anh ta?”
Mục An trừng lớn mắt: “Bác Giản… Các anh đã quen biết từ trước?”
“Ừ.” Du Khâm gật đầu, “Mục An, thả lỏng một chút nào, em chỉ là bị bệnh, đừng lo.”
Mục An vẫn chưa tin, cô liều mạng lắc đầu: “Sao có thể, em cảm thấy mình rất bình thường, em vốn không có vấn đề, anh gạt em.”
“Anh dẫn em đi gặp bác sĩ tâm lí trước kia của em, em có thể nói chuyện với anh ta, được không?” Du Khâm vẫn kiên nhẫn dỗ dành cô.






Trong lúc chờ bác sĩ tâm lí Mike, cảm xúc của Mục An luôn khẩn trương cao độ, Lục Bác Giản nhận được điện thoại của Du Khâm vội vàng chạy tới, nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng của Mục An cũng cảm thấy hoảng hốt.
Mục An lo lắng nhìn Lục Bác Giản, gần như muốn nghe từ chính miệng anh một đáp án khác với đáp án kia: “Du Khâm nói… là sự thật?”
Lục Bác Giản nhìn Mục An, trầm mặc một lúc mới thấp giọng nói: “Ừ, hơn một năm trước em bắt đầu gặp phải căn bệnh này.”
Các ngón tay của Mục An đang đặt trên đầu gối siết chặt lấy gấu váy, răng cô cắn chặt vào môi đến trắng bệch, Du Khâm lo lắng cầm tay cô: “Không có chuyện gì đâu Mục An, em phải thả lỏng.”
Lục Bác Giản cũng an ủi cô: “Mục An, tin anh, tất cả đều là giả, em chỉ cần tiếp tục an tâm điều trị, tất cả rồi sẽ tốt thôi.”
Sắc mặt Du Khâm thay đổi, anh lập tức đứng bật dậy: “Anh nói… trước khi Mục An đi Lệ Giang đã nói cho anh biết rằng tôi ở bên cô ấy là vì trả thù?”
“Đúng!” Lục Bác Giản châm một điếu thuốc, chậm rãi thổi ra những vòng khói: “Khi đó Mục An rất thống khổ. Trong quá khứ cậu chỉ đem lại cho cô ấy nỗi thống khổ. Hiện tại thì thế nào? Dựa vào lời nói dối để duy trì mối quan hệ giữa hai người? Quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, cuối cùng đến chính cậu cũng có thể phân biệt được cái gì là thật, cái gì


Lamborghini Huracán LP 610-4 t