Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/950 lượt.
m ở ngoại thành, khung cảnh rất tốt, trong trại có những thảm cỏ xanh lục rộng lớn, lá cây xanh mướt, trong hoa viên còn có nhiều người già cũng đang an dưỡng trong này. Sau 12 giờ, nơi đây rất an bình, thoải mái.
Du Khâm luôn ở bên cô, chăm sóc cô cả ngày, Mục An hay trêu ghẹo anh: “Không cần công ty nữa à?”
Du Khâm gối lên chân cô nằm trên thảm cỏ, xuyên qua cánh tay nhìn chân trời xanh thẳm: “Không cần! anh chẳng cần cái gì, chỉ cần em.”
Mục An mím môi cười: “Du Khâm, anh sến quá!”
Du Khâm ngồi dậy nhìn cô cười, lá cây lay động tạo thành những bóng mờ đọng trên khuôn mặt trắng nõn của cô, cô nở nụ cười điềm tĩnh làm cho anh cảm thấy tất cả những lo lắng này đều hóa thành hư không, Du Khâm đưa tay vuốt ve mặt cô, nói: “Mục tiểu thư, ba tháng nữa là anh 22 tuổi rồi.”
Mục An chớp chớp mắt: “Đòi quà sinh nhật hả?” Có phải là quá sớm không, còn những ba tháng nữa cơ mà.
Du Khâm nheo mắt, hung hăng cắn môi cô một cái: “Mục An, em có biết em nợ anh như trời như biển, nợ rất nhiều, bây giờ gặp em, anh muốn đòi lại hết.”
Vẻ mặt Mục An giả vờ ghê tởm, nuốt nuốt nước miếng: “Đừng nói là cho em… tim của anh nhé.”
Du Khâm cúi đầu cười cười, lắc đầu, anh tháo chiếc nhẫn đeo trên bàn tay phải rồi nhìn Mục An thật sâu: “Là một lời hứa hẹn.”
Mục An nhìn anh cúi đầu, điệu bộ trịnh trọng nắm giữ tay phải của cô trong lòng bàn tay anh, như một tín đồ ngoan đạo: “Nó…vốn thuộc về em. Vì thế em nợ anh một lời hứa, đến lúc anh 22 tuổi, em phải giúp anh thực hiện nó.”
Mục An mơ màng nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, anh không nói hết cả câu mà nói từng từ từng từ, chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng ôn nhu, tim Mục An lúc này đập loạn xạ, mắt cụp xuống: “Nhưng… thế có phải quá nhanh không?” Anh mới 22 tuổi, còn quá trẻ, hôn nhân là chuyện cả đời, ở bên anh… hình như cô thường có cảm giác không đủ an toàn.
Du Khâm nhìn ra được, hai mi nhăn lại: “Em không tin anh sao?”
“Không phải.” Mục An thở dài, chỉ là còn rất nhiều điều chưa thể xác định được, cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, “Em có bệnh, anh không để ý sao?”
Du Khâm thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ là chuyện nhỏ, không vấn đề gì. Mike đã nói sẽ khôi phục được. Dù cho rất …” Tay của anh để bên hông của cô, mạnh mẽ ôm cô vào lòng, môi đặt trên môi cô nói nhỏ, “Anh rất muốn em.”
Mục An nhắm mắt mỉm cười, yên lặng nhận lấy nụ hôn nồng nhiệt của anh, kết hôn, có lẽ… có thể suy nghĩ.
Thế nhưng thông thường có rất nhiều chuyện, khi bạn không còn chấp nhất nữa thì nó lại ùn ùn kéo tới vào lúc bạn không đề phòng nhất, ép bạn đến mức hít thở không thông. Mục An bắt đầu gặp ác mộng, những cảnh trong mộng lại rất chân thực, trong giấc mộng đó, cô còn gặp cả bố cô là Mục Vĩ Hào, còn có… một người mà cô nhìn không rõ, chạm không được – Du Khâm.
Mục An tận mắt thấy Du Khâm lạnh lùng cầm một con dao gọt hoa quả trong tay, đánh nhau với cha cô, cảnh tượng anh dùng chiếc dao gọt hoa quả kia lắc qua lắc lại trước mặt vô cùng rõ ràng. Cô chỉ đứng cách họ vài bước, nước mắt rơi đầy mặt nhưng cô không sao chạm được vào họ.
Bỗng nhiên Mục An ôm chăn đứng dậy, phát hiện tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Cô cảm thấy một cảm giác lành lạnh trên mặt, đưa tay lên sờ mới biết mặt mình không biết vì sao đã đầy nước mắt.
Có lẽ là do bản thân cô quá sợ hãi cảnh tượng trong giấc mơ đó trở thành hiện thực.
Cô ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, rèm cửa không ngừng lay động khi có gió thổi qua, Mục An đi tới, dùng chân trần bước trên sàn gỗ mà vẫn không cảm thấy lạnh, đêm cuối thu, nhiệt độ trong không khí rất thấp. Mục An mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, chậm rãi trèo lên bệ cửa sổ. Phòng bệnh của cô nằm trên tầng 5, nhìn ra ngoài chỉ thấy một khoảng không tối đen, Mục An ngồi trên bệ thả chân ra bên ngoài, để mặc cho gió thổi qua làn váy mỏng dưới chân cô.
Dưới trời đêm, nhiều vì sao lấp lánh sáng.
Du Khâm phát hiện Mục An ngày càng trở nên trầm mặc hơn, hay chăm chú nhìn anh đến phát ngốc, rõ ràng là đang nhìn anh nhưng ánh mắt lại giống như xuyên qua anh nhìn về một nơi nào khác. Du Khâm ngồi cùng cô trên ghế đá trong hoa viên, nhẹ giọng hỏi cô: “Làm sao vậy? Hai ngày nay hình như tâm tình em bị giảm sút, không quen ở đây sao?”
Mục An nhìn Du Khâm, khẽ lắc đầu: “Không có.”
Du Khâm nhìn một bên mặt cô, nhìn bộ dáng trầm mặc của cô mà yêu chiều nói: “Nếu không thích ở đây, anh đón em về nhà.”
Mục An nhẹ nhàng cười, vẫn tiếp tục lắc đầu, nhìn những chú bướm nhỏ đang vờn đuổi nhau giữa những bông hoa phía xa xa: “Du Khâm anh nghĩ xem, khi con người sống chung với nhau có phải không thể vừa khiếm khuyết lại vừa nói dối để duy trì sự tốt đẹp được, đúng không?”
Lòng Du Khâm trùng xuống, đột ngột xoay người nhìn cô, chỉ thấy cô nhếch nhẹ khóe môi, khuôn mặt nở một nụ cười, Du Khâm cúi người hung hăng hôn lên môi cô: “Mục An, anh mặc kệ em muốn nói gì, muốn làm gì, anh sẽ không bao giờ để em rời bỏ anh đâu.”
Mục An hai tay vòng qua hông anh, Du Khâm à… Mặc kệ chúng ta có cố gắng bao nhiêu, chân tướng sự việc… là không thể thay đổi không được.
H