Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/935 lượt.
>“Tôi mặc kệ, cô nhất định phải thưởng cho tôi, về phần thưởng là cái gì thì…” Anh nghĩ nghĩ: “Ngày mai ở bên tôi một ngày nhé?”
“…” Vì sao nghe là lạ?
“Không nói gì là đồng ý rồi, ngày mai tôi ở cổng trường chờ cô.” Du Khâm bá đạo tự mình quyết định.
Mục An đương nhiên chỉ nghĩ tiểu tử này thuận miệng nói thế, không ngờ lại làm thật, tan học ngày hôm sau còn chưa kịp ra cổng đã thấy bóng Du Khâm. Anh lập tức nhìn thấy Mục An, đứng ở bên đường mỉm cười nhìn cô, Mục An nhìn nụ cười tươi rói ấy thì lại thấy xuất thần.
Du Khâm chậm rãi đến cạnh cô, hai tay vẫn để trong túi, cúi đầu nhìn cô: “Làm sao vậy?”
Mục An lắc lắc đầu, thu hồi mạch suy nghĩ: “Cậu thực sự đến?”
“Đương nhiên, tôi định dẫn cô đến một nơi rất hay.” Trong mắt Du Khâm lấp lánh tia sáng.
Mục An do dự hỏi: “Đi đâu?”
“Đến lúc đó cô sẽ biết.”
Tới nơi, xuống taxi, Mục An ngẩng đầu nhìn, xa xa truyền đến tiếng thét thê lương chói tai, từng đợt từng đợt, Mục An cảm thấy đau đầu, biết ngay tên tiểu quỷ này sẽ không làm chuyện gì tốt mà. Mục An dứt khoát xoay người, Du Khâm kiên trì giữ chặt cổ tay cô: “Cô giáo?”
Mục An gãi gãi tóc: “Tôi chợt nhớ ra, lúc ra khỏi nhà tôi quên không tắt vòi nước.”
“…” Tại sao lại mượn cớ? Du Khâm nhíu nhíu mày, “Cô giáo, cô đã nhận lời tôi, không được nuốt lời.”
Mục An đen mặt, tôi nhận lời lúc nào, tự cậu quyết định thì có, tức tối lườm cậu một cái: “Nhưng cậu cũng chưa từng nói sẽ nhảy bungee!!” Cô rất sợ độ cao.
Du Khâm cười trộm: “Cô giáo… Cô sợ độ cao?”
Trước đã nói qua, Mục An thuộc chòm sao sư tử, có bị đánh rơi răng cũng phải cố nuốt lại ngụm máu, rất coi trọng mặt mũi. Cô vuốt vuốt mấy sợi tóc bị gió thổi loạn: “Ờ…không phải, tôi gần đây hay bị tụt huyết áp, phản xạ có điều kiện đều sẽ hét to một tiếng thôi, tiếng kêu mất quá nhiều khí lực, hơn nữa lại còn dốc đầu xuống, máu sẽ tràn lên não mất.”
Du Khâm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Vậy cô ở bên cạnh tôi là được rồi, tôi nhảy, cô ngồi bên nhìn.” Mục An thấy cậu ta mỉm cười nhìn mình thì da đầu tê rần.
Mục An chăm chú nắm chặt lan can nhìn xuống dưới, cảm thấy choáng váng một trận, chân tay run rẩy, lập tức dời mắt đi. Nhìn các nhân viên buộc dây an toàn cho Du Khâm, Mục An phùng má, quả nhiên cách nhau ba năm có khác.
Du Khâm quay đầu lại, tóc bị gió thổi làm cho lộn xộn, đôi mắt đen nhánh cong lên như vầng trăng non: “Cô giáo?”
“Gì?” Ghét nhất là vẻ mặt cười cười lương thiện gọi cô là cô giáo, nghe mà toàn thân cô đổ mồ hôi lạnh.
Du Khâm nheo mắt lại, ngoắc ngoắc tay với Mục An, Mục An liếc mắt nhìn người anh được thắt dây an toàn, chậm rãi hỏi: “Có chuyện gì?”
Ngay khi Mục An bị cậu nhìn mà nổi hết da gà, Du Khâm tự nhiên ôm lấy cô, đầu gục trước ngực cô, vẻ mặt vạn phần sợ hãi: “Cô giáo… cao quá đi…”
“…” Mục An im lặng nhìn trời, “Vậy chúng ta đi thôi.”
Du Khâm lại tỏ ra ủy khuất, lắc đầu: “Vé rất mắc.”
Mục An lần thứ hai nhìn trời, cậu ta… hình như coi trọng chút tiền ấy hơn cả tính mạng? Mục An thở phào một cái, vỗ vỗ anh, “Cô giáo chỉ cần cậu khỏe mạnh thôi.”
Du Khâm nhướn mày, có chút lúng túng: “Thế nhưng, tôi rất muốn chơi. Tôi cũng sắp mười tám rồi, thanh niên mà nhảy bungee cũng không dám chơi, nói ra mất mặt lắm.”
“…” Mục An lại nhìn trời, cho nên mới nói ghét nhất là tiểu quỷ ấu trĩ.
Du Khâm mở to đôi mắt đen nhánh chớp chớp: “Cô giáo… hay là, cô giúp tôi, chúng ta cùng nhảy?”
Mục An trợn mắt nhìn anh, kiên quyết lắc đầu: “Không được.”
“Cô giáo…”
Hai phút sau, nhân viên công tác nhìn thấy tinh thần bọn họ đã hồi, run rẩy buộc dây an toàn. Mục An vừa khóc hận vừa thương tâm, rõ ràng cô mới 20 tuổi, thế nào đã giàu tình thương của người mẹ như vậy. Nhìn bộ dáng làm nũng của tiểu quỷ kia thì lại mềm lòng, sau liếc thấy vẻ mặt hưng phấn nóng lòng muốn thử kia Mục An cảm thấy cô đã bị lừa rồi.
Hai người bị cột vào nhau rất chặt, Mục An không được tự nhiên hơi giãy ra, mặc dù Du Khâm vẫn chưa đến 18 tuổi nhưng dáng người đã cao hơn 1m8, lúc anh nói chuyện, hương thơm nhàn nhạt đặc trưng của thanh niên phả lên trán cô: “Cô giáo… đừng sợ.”
Mục An ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một ánh mắt tràn đầy ôn nhu, anh dùng giọng nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe: “Tôi sẽ bảo vệ cô.”
Mục An rất muốn trêu chọc anh nhưng tiếng gào thét hỗn loạn trong gió bên tai cô lại biến thành giọng nam trầm thấp, bỗng nhiên làm cho cô cảm thấy vô cùng an tâm. Du Khâm siết chặt lưng cô, thấp giọng nói: “Cô giáo, nhắm mắt nào.”
“3 “
“2 “
“1 “
Mục An cảm thấy tiếng gió gào thét ào ào bên tai, cả người như không phải là của mình, rơi tự do không rõ phương hướng, anh ấp áp che chắn ở lưng cô, giọng của anh thì thầm bên tai có chút không thực: “Mở mắt ra đi.”
Mục An chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy đầu tiên là nét cười trong mắt anh, sau đó là một thế giới bị đảo ngược cùng những luồng sáng không ngừng lướt qua bên người, trong lồng ngực anh, cơ thể hai người cùng lao xuống. Cuối cùng đã tới nơi, trên mặt hồ phẳng lặng, giữa ánh nắng, cây liễu buông rũ từ xa chỉ thấp thoáng bóng xanh, cả