Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134944
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/944 lượt.
n cạnh không thấy đâu, anh ngồi dậy sờ sang bên cạnh, chăn đệm đã lạnh lẽo, anh đứng dậy ra ngoài ban công thì thấy Mục An. Cô đang ngồi núp trong một góc ban công, gác mặt trên hai đầu gối, Du Khâm đến gần cô nhẹ nhàng gọi: “Mục An?”
Đúng lúc Mục An ngẩng đầu lên, tim Du Khâm như bị ai bóp chặt, trên khuôn mặt tái nhợt của Mục An đã vương đầy nước mắt, bàn tay kẹp giữa hai đầu gối của cô lóe lên một con dao sáng bóng, nước mắt Mục An thấm ướt mấy sợi tóc mai, giọng nói của cô hơi khan nhưng lại không chút lung túng: “Hóa ra…người giết chết cha lại chính là em.”
Viền mắt Du Khâm cay cay, nhìn cô run rẩy bất lực trước mắt mình trong long anh càng cảm thấy sợ hãi, anh vẫn luôn lo sợ sẽ mất cô vĩnh viễn. Du Khâm dịu dàng dỗ dành cô: “Ngoan, trước tiên đưa dao cho anh đã.”
Mục An cúi đầu nhìn con dao lạnh lẽo trong tay, nhỏ giọng ngập ngừng: “Con dao sắc bén như vậy, lúc lướt qua huyết quản sẽ rất đau đớn, phải không?”
Sắc mặt Du Khâm trở nên tái nhợt: “Mục An!”
Nước mắt Mục An lại một lần nữa tràn mi, bàn tay cô run rẩy cầm con dao gọt hoa quả để ở cổ tay mình, chăm chú nhìn vào sắc mạch màu xanh. Trong giờ khắc đó, ánh mắt Du Khâm trở nên tối sầm, liều lĩnh đoạt lấy con dao trong tay cô ném vào thùng rác, ôm chặt lấy cô: “Mục An, không được, không được rời bỏ anh.”
Mục An cảm thấy bả vai mình ươn ướt, cô đưa tay đẩu Du Khâm ra, ngón trỏ lướt qua khóe mắt anh, cô đưa ngón tay dính nước mắt anh lên môi mình liếm nhẹ, mặn chát, cô ngẩng đầu nhìn Du Khâm, nụ cười vẫn đẹp đẽ: “Tình yêu em dành cho anh cũng có vị như thế phải không?”
Du Khâm ôm Mục An về giường không cho cô nói thêm gì nữa, giữ chặt cô trong ngực nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô: “Ngoan, đừng nghĩ lung tung, dù em nhớ lại được gì anh cũng không cho phép em tự mình quyết định.”
Mục An nép vào ngực anh, thân thể vẫn còn run rẩy, có lẽ do cô đứng ngoài ban công lâu, gió thổi mạnh làm cho bị lạnh, môi Mục An trắng bợt, cô thấp giọng nói: “Du Khâm, đừng gạt em nữa, em nhớ ra hết rồi.” Toàn bộ. Mỗi một đoạn ngắn cô đều nhớ lại vô cùng rõ ràng.
Cơ thể Du Khâm cứng ngắc trong một giây, sau đó bá đạo ôm chặt lấy cô: “Nhớ được thì sao nào, em đừng nghĩ em sẽ tiếp tục chạy trốn được.”
Mục An không nói gì, Du Khâm cúi đầu cắn chóp mũi của cô, nói: “Mục An, em có thể công bằng với anh một chút được không, đừng lúc nào cũng nghĩ tới việc bỏ đi, nhìn anh đi, nhìn người đang ở bên cạnh em đi.”
Viền mắt Mục An nóng lên, vươn tay ôm lấy cổ anh, thút thít khóc: “Du Khâm, đó là cha của em mà, cho dù không phải là cha ruột, ông ấy cũng nuôi dưỡng em hai mươi mấy năm, máu của ông ấy nhuộm đầy vạt áo em, anh bảo em phải làm thế nào…Coi tất cả như chưa từng phát sinh sao?”
Di động Du Khâm rơi xuống sàn nhà, giọng nói của Mạc Khởi Diễn vẫn còn trên loa đang nói gì đó, Du Khâm đã không có dũng khí nghe tiếp nữa. Chỉ có một câu nói kia vẫn còn vang vọng trong tai, Mục An, cô ấy tự thú, tự thú… Du Khâm cay đắng cười ra tiếng nhưng âm thanh phát ra lại xù xì, quạnh quẽ, Mục An, em thực nhẫn tâm.
Bên ngoài sở cảnh sát, Du Khâm đợi rất lâu cuối cùng đã lấy lại được bình tĩnh, nhưng cô từ chối tất cả những người đến thăm. Du Khâm từ trại tạm giam đi ra, ngửa đầu mờ mịt nhìn lên bầu trời đang đổ mưa nhỏ, từng giọt tí tách rớt trên mặt, anh đút tay vào túi quần, dần đi xa, bóng anh cách trại giam ngày càng xa…
Ba năm trước…
Du Khâm ngồi ở hàng cuối của bậc thang phòng học, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, liếc nhìn phòng học không còn chỗ trống nào mà nhẹ nhàng thở dài. Bài diễn thuyết của giáo viên trung văn còn chưa bắt đầu, anh đã cảm nhận được sự chờ đợi đè nén của rất nhiều người. Chú để lại mình anh trong này nghe giảng nhưng với trình độ Trung văn của anh thì nghe hiểu được hay không cũng là cả một vấn đề.
Đang định trốn học thì cả phòng bỗng im phăng phắc, chỉ thấy một người phục nữ mặc bộ đồ đen đứng trên bục giảng, vẻ mặt không giận mà uy. Du Khâm đã nhấc chân phải lên lại rút về, ở trước mặt bao người mà trốn đi thì có lẽ không tôn trọng người khác lắm? Mặc dù bình thường Du Khâm nghịch ngợm gây sự đã thành quen nhưng để người lớn hài lòng, anh vẫn ngoan ngoãn quay trở lại chỗ ngồi.
Bài giảng mới bắt đầu chưa đầy 5 phút, cửa phòng học đã bị một tiếng “rầm” mở ra, Mục An thở hổn hển đứng ở cửa, nhìn cả phòng học rộng lớn, mấy trăm ánh mắt đang lấp lánh nhìn cô, Mục An cảm thấy tai mình nóng lên. Cô nheo mắt cười cười, khoảng cách xa như vậy vẫn có thể nhìn thấy cặp mắt của vị chủ nhiệm kia đang phóng ra hàng nghìn lưu điện hung hăng phóng về phía cô.
Mục An giơ tay cúi đầu che trước trán, tự làm đà điểu ngăn cản tầm nhìn của chính mình, sau đó tùy tiện tìm một hàng ghế phía sau ngồi xuống, nhưng cô đi giày cao gót không quen, giày cao 7cm tạo ra tiếng kêu, lúc cô đặt mông ngồi xuống, ghế băng cũng phát ra tiếng kêu nặng nề, lúc này Mục An không dám ngẩng đầu nhìn chủ nhiệm, cô biết cái nhìn ấy nhất định có thể giết vài cái mạng của cô. Lớp học