Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341440

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1440 lượt.

ệp nói muốn tắm chỉ có thể để sau rồi, ngược lại thì doanh trưởng Tất lại vọt vào phòng tắm trước.
Dựa vào gạch men sứ lạnh lẽo, mặc cho nước lạnh từ đỉnh đầu đổ xuống, Tất Tử Thần bất đắc dĩ cười khổ, anh là đàn ông bình thường, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, nếu không muốn làm chút gì mới là nói láo. Chỉ là, cũng bởi vì anh là người đàn ông, anh biết cái gì là khắc chế, cái gì là trách nhiệm.
Đã có cả đời ý tưởng, như vậy thì đợi đã đi, đầu tiên không thể đem người ta hù dọa chạy mất. Nha đầu này, vừa nhìn chính là mạnh miệng da mặt mỏng. Đến lúc đó tham món lời nhỏ, mất trái dưa hấu, đó mới là được không bù mất.
Nước lạnh chậm rãi từ đỉnh đầu tưới xuống, sau lưng dán vào vách tường lạnh lẽo, doanh trưởng Tất hướng về phía nơi nào đó vẫn bừng bừng sức sống như cũ thật lòng cười khổ, quả nhiên là bị tỉnh lại, tối nay phải nhịn!
Hơn 20 phút sau, Tất Tử Thần mới xem như là mặc chỉnh tề đi ra từ phòng tắm. Anh luôn luôn có thói quen tắm nhanh, khó có được dùng thời gian tắm dài như vậy.
Tất Tử Thần nhìn lại thấy lòng chua xót, người bên cạnh này, từ đầu tới đuôi không liếc mắt nhìn qua anh một cái, thật là, bực bội mà!
Nhìn những cặp đôi khác vợ chồng đều là cười cười nói nói phát buồn nôn, thế nhưng anh lại giống như dắt tiểu tử học sinh này cùng đi chơi vậy, đây không phải là lừa bịp sao!
Doanh trưởng Tất rất muốn nổi nóng rồi, này làm người không thể quá phận nha cô giáo Diệp! Không phải là chỉ hôn một cái thôi nha, có phải em không hài lòng, để cho em hôn trở lại là được!
Doanh trưởng Tất ơi doanh trưởng Tất, mấu chốt của vấn đề là cái này sao? Hơn nữa, hôn trở lại, cuối cùng coi như là trừng phạt hay là khen thưởng đây? Có muốn nghĩ đến tốt đẹp như vậy không?
Cô giáo Diệp chỉ là xấu hổ, xấu hổ anh có hiểu hay không vậy? Mặc dù là gái già gần tuổi băm rồi, nhưng mà cô giáo Diệp cũng có yêu qua một lần, còn là ở cự ly tiếp xúc gần như thế này tối thiểu cũng phải đến năm năm đêý, anh có thể cho phép con gái nhà người ta ôm ấp tình cảm không?
Đợi cô ấy trở lại bình thường đã, người nào ăn hết người nào còn không biết đâu!
"Tiểu Mạt, có muốn nếm thử cái đó một chút hay không?" Tất Tử Thần chỉ vào biển hiệu canh tiết vịt cách đó không xa, nhíu mày hỏi. Nha đầu này, tuyệt đối xứng là danh phù kỳ thực ăn hàng. Theo tài liệu trực tiếp của cậu em vợ, chỉ cần có ăn ngon, chị anh cái gì cũng sẽ quên, dĩ nhiên cũng bao gồm mới vừa ‘mất hứng’.
Nghĩ doanh trưởng Tất như vậy, nhưng là sự thật có chút làm anh không chắc rồi. Người nọ là ăn rất vui vẻ vui mừng, nhưng mà vẫn chưa cho anh một cái khuôn mặt tươi cười vừa vặn bình thường chứ? Nụ cười bình thường sáng rỡ xinh đẹp, lúc này nghĩ như thế nào thấy cũng không thấy giống!
"Tiểu Mạt, ăn ngon không?" Tất Tử Thần có chút ảo não, anh đây là dỗ đứa bé không sai chứ?
"Có chuyện gì sao?" Uống xong đến một ngụm cuối cùng canh tiết vịt, Diệp Dĩ Mạt giương mắt, lành lạnh bố thí cho anh một cái. Người này, cố ý chứ? Gương mặt lấy lòng, không biết còn tưởng rằng anh thiếu cô năm trăm vạn đấy.
"A, anh là nói, đợi lát nữa muốn đi ăn đậu rang ngũ vị hương hay không? Ăn ngon lắm. . . . . ." Càng nói, âm thanh này lại càng thấp, Tất Tử thần tự mình cũng chột dạ, Tiểu Mạt ở Nam Kinh so với anh thời gian không thể ngắn hơn, hàng năm anh còn ở tại doanh trại, biết nơi nào so với cô nhiều hơn?
"Xì" một tiếng vui mừng ra tiếng, Diệp Dĩ Mạt thật sự nhịn không được rồi, người này tại sao có thể ngoạn như vậy? Nếu mà cô không cười một tiếng, anh không phải là hôm nay vẫn tiếp tục như vậy chứ? Tháy anh bản thân hoàn toàn không phù hợp với nét mặt tội nghiệp, thật sự quá vui vẻ rồi, người này thật sự quá biết đùa!
Thấy cô cười, Tất Tử thần cũng không giận, nhàn nhạt hơi cong môi một cái, đem canh tiết vịt trước mặt cũng đều đẩy tới trước mặt cô: "Em thích ăn thì ăn nhiều chút đi." È hèm ~~ Tất Tử Thần anh là thua thiệt người sao? Hiện tại liền để cho ngươi trước mặt vui mừng đi, đợi lát nữa trở về, nên thu lợi tức cái gì, không có chút nào có thể ít ~
Diệp Dĩ Mạt cúi đầu ăn canh, bỏ lỡ con mắt mờ ám của người đối diện, cho nên, đợi lát nữa thua thiệt cái gì, thật không có thể trách người ta, ai bảo cô không có lòng cảnh giác đây? Đây là sau đó, doanh trưởng Tất tổng kết, rất tận tâm dạy cô gái nhỏ của anh, làm thế nào để bảo vệ mình phòng tránh sắc lang.
Ăn uống no đủ, thuận tiện xem cảnh đẹp, cô giáo Diệp hài lòng mang bụng nặng trĩu đi trở về khách sạn. Ai u, thức ăn ngon trong ngực, còn hưởng thụ hết người khác chân chó phục vụ, thật là một chuyện vui lớn trong cuộc sống mà ~
Ta nói cô giáo Diệp, trong lịch sử có bao nhiêu dạy dỗ, nói cho chúng ta biết thiên hạ này không có bữa ăn trưa nòa miễn phí cả, tổn hại lịch sử dạy dỗ, đó là phải trả máu một loại giá cao!
Khụ khụ, mặc dù không có phần nghiêm trọng như thế, nhưng mà, vẫn là giá cao ~
Tắm xong, người nọ là có bao nhiêu khó khăn mới đi ra khỏi phòng tắm những chuyện này chúng ta cũng không nhắc lại. Mấu chốt là, Tất Tử Thần mới vừa rồi ở bên ngoài mặt hiền phu lương p