Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.
, cong cong khóe miệng, hai người bèn nhìn nhau cười: "Đã lâu không gặp." Là rất lâu không thấy, tốt nghiệp đại học đến bây giờ, có hơn năm năm đi? Chàng trai anh tuấn như ánh mặt trời năm đó, cũng đã sớm mất đi một thân ngây thơ, gương mặt vẫn ôn hòa như cũ, mang theo ý cười nhẹ nhàng, cũng không bàn về như thế nào đều nhìn không tới đáy mắt của anh.
Mà nha đầu trẻ trung bốc đồng năm đó, cũng đã sớm một thân lạnh nhạt, học được thản nhiên đối mặt với tất cả. Đối mặt với tình yêu đầu khó quên nhất, nhưng mà cũng chỉ dịu dàng cười một tiếng, như hoa nở trên mặt, chỉ một cái cười nhạt.
Hôm nay, cô là của cô, mà anh, cũng có thể là của anh thôi.
"Bây giờ anh trở về trường học cũ làm giảng viên, cũng chỉ là chức tạm thời." Hướng Dương mỉm cười giải thích, anh có công ty của mình, nhưng là bình thường cũng không bận rộn, hai tháng trước thầy cũ của anh gọi điện thoại, nhờ anh dạy thay giúp, anh liền đồng ý.
"Thì ra chúng ta cũng được coi như là đồng nghiệp ~" Diệp Dĩ Mạt nghiêng đầu mím môi cười nói, năng lực của anh sẽ không ai chất vấn, năm đó giáo sư muốn anh lưu lại, chỉ là ánh mắt của Hướng Dương luôn luôn thật xa, cuối cùng vẫn là uyển chuyển từ chối ý tốt của giáo sư, một mình bay đi nước Anh học tiếp.
Không ngờ, chuyến đi này chính là nhiều năm như vậy.
"Thật sự rất lâu không thấy, đi, anh mời em uống chút đồ." Giáo viên đại học mấy năm này phát triển quá nhanh, các đàn em khóa sau cũng so với bọn anh khi đó hạnh phúc hơn rất nhiều, rất nhiều quán cà phê nhỏ cũng mở ra không ít, ước chừng là vì thích ứng hơi thở lãng mạn nơi sân trường này thôi.
"Thật ra anh đã nghe lão sư nói qua về em, làm giáo viên cấp ba?" Hướng Dương cười hỏi. Giáo sư nói đến chuyện này liền cắn răng nghiến lợi, hai người đệ tử tâm đắc nhất năm đó, một đi nước Anh xa xôi cầu học, cuối cùng cũng không còn đi trên con đường học thuật, một người hiện tại cũng yên ổn, vùi ở trong trường cấp ba làm cô giáo dạy lịch sử. Ai, chỉ có thể nói, trẻ con không thể dạy!
"Cũng chính là không có lý tưởng." Diệp Dĩ Mạt ngượng ngùng cúi đầu tóc dài \ rũ xuống bộ ngực, cô vốn là không có lý tưởng gì lớn, những ngày sau này cứ như vậy là tốt rồi. Cộng thêm lúc ba tuổi già phá án bị thương, một lần đầu làm cô sợ hãi, thì ra là quan trọng của cô, vẫn luôn ở bên người.
Vì vậy, làm việc nghĩa không được chùn bước về nhà, chỉ vì như vậy mới an lòng.
"Không nói những thứ này, những năm này trôi qua tốt đó chứ?" Hướng Dương đưa lưng về phía ánh mặt trời, nụ cười dịu dàng.
"Tạm được, rất thích hợp." Diệp Dĩ Mạt vẫn là nụ cười nhẹ nhàng như vậy, "Còn anh thì sao? Sao lại từ Anh trở về?"
"Sống ở một nơi lâu rồi liền muốn trở lại." Cong cong khóe miệng, Hướng Dương ôn hòa mỉm cười: "Họp hội bạn học cũ ngược lại không có đi mấy lần, nghe nói không ít bạn học cũng đã thăng cấp làm ba mẹ." Những thứ này tất cả đều là nghe Nhị béo nói, anh ta thích nhất là quan tâm chút chuyện này, người bạn học nào thăng chức rồi, người bạn học nào muốn kết hôn, người bạn học nào làm ba trước, Nhị béo nói chuyện rất say sưa.
"Đúng vậy, lại nói trưởng lớp, anh chưa cưới vợ à?" Diệp Dĩ Mạt hài hước cười một tiếng, mặc dù đã từng là người yêu, nhưng mà không phải là thù không phải là oán, cách xa nhau nhiều năm gặp lại, cũng chỉ là cảm giác ấm áp và quen thuộc như trong đám bạn học cũ .
"Vẫn còn sớm, chưa tìm được người thích hợp đấy." Hướng Dương làm ra vẻ khổ não nhíu nhíu mày, "Không ai để ý anh cả."
‘xì ’ một tiếng, Diệp Dĩ Mạt cười khẽ một tiếng, "Em nói trưởng lớp, sao anh nói như vậy, muốn cho bao nhiêu đàn ông nhảy lầu đây?" Không nói năm tốt thế nào cũng là ba tốt đi, bề ngoài được, tính tình được, thu nhập tốt.
"Không nói anh...anh một đấng mày râu không vội, ngược lại em, định không lấy chồng à?"
"Không sai biệt lắm thôi." Nghĩ đến người đàn ông buổi sáng dính không muốn đi , khóe mắt Diệp Dĩ Mạt cong lên độ cong nhu hòa, "Là người, ưmh, không quá giống quân nhân." Diệp Dĩ Mạt cẩn thận tìm kiếm tìm từ, người kia a, thời điểm tức giận cũng đủ làm cho người ta nhận thấy được, chỉ là, phần lớn thời điểm, tổng thể vẫn có thể duy trì phong độ thân sĩ?
Nếu nói, Tất Tử Thần và người trước mắt này thật đúng là có bao nhiêu phần tương tự rồi, giống nhau phong cách khí chất dịu dàng như ngọc, mặc áo sơ mi trắng đều là đáng xem như vậy. Điểm bất đồng là, Tất Tử Thần thân là quân nhân, trong lúc cúi đầu cười yếu ớt, thỉnh thoảng lộ vẻ bá đạo. Mà Hướng Dương, hơn là tấm gương người tốt khiêm tốn.
Nhìn cô gái nhỏ ở đối diện đáy mắt không thể che dấu nụ cười dịu dàng, khóe miệng Hướng Dương cũng nâng lên đường cong mờ, giương mắt, trong mắt là nụ cười của nhân viên phục vụ quán cà phê ấm áp mà bướng bỉnh: "Thầy Hướng, cà phê của thầy đây ạ, còn đây là nước chanh của chị ~" nữ sinh nháy một đôi mắt to, nụ cười ngọt ngào.
"Cám ơn ~" Hướng Dương lông mi cong cười một tiếng, nghiêm mặt nhìn cô học trò nhỏ ở đối diện cuống quít cáo lui.
"Trưởng lớp, đây thuộc về quyến rũ tiểu nữ sinh đấy ~" Diệp Dĩ Mạt đùa giỡn khuấy ống hút, nở nụ