Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
a anh. Cô có chút loạn, chuyện như vậy không phải một đôi lời là có thể quyết định, hơn nữa, một chút nhắc nhở cũng không cho, người đàn ông này cứ như vậy thích chơi tập kích bất ngờ? Chẳng lẽ, làm lính thích nói thẳng?
Tất Tử Thần ôm cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của cô, trì hoãn giọng nói: "Anh nói đùa thôi, chuyện như vậy đương nhiên là phải từ từ rồi." Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng không khỏi âm thầm hạ quyết tâm, nhìn dáng dấp phải từ mặt bên tiến công.
"Tử Thần." Đưa tay lau mặt của anh, Diệp Dĩ Mạt ngẩng mặt lên nhìn lên anh, đường cong khóe miệng ôn hòa: "Cho em chút thời gian suy nghĩ một chút, có được hay không?" Cô thích anh, cô có thể khẳng định. Nhưng mà hôn nhân không phải chuyện đơn giản như vậy, hôn nhân cho tới bây giờ thì không phải là chuyện hai người, cô muốn suy nghĩ cho thật kỹ, ví như, sau khi cô và anh cưới nhau, là muốn tiếp tục chia cắt hai nơi hay theo quân tốt hơn? Cô không yên tâm về ba và dì Trần.
"Được, không nói cái này, anh cho em xem cái mấy này." Tất Tử Thần lôi kéo cô ngồi xuống, từ trong bao lấy ra một chiếc nhẫn giản bạch kim, không có kim cương, không có hoa văn phức tạp, chính là đơn giản đến đơn điệu như vậy.
Buổi chiều, quân huấn bắt đầu ngày thứ nhất, Diệp Dĩ Mạt vốn là muốn yên tĩnh ở trong ký túc xá chờ bọn họ kết thúc, chỉ là, dường như cô cũng có nhiệm vụ?
Phó Kiệt cười ngây ngô đưa cho cô một phong thư, nghe nói là Chính ửy Triệu tự mình viết.
Nghi ngờ mở ra lá thư, Diệp Dĩ Mạt đọc nhanh như gió.
Đợi nhìn rõ ràng nội dung bức thư, cô giáo Diệp mặt đen. Cái gì gọi là thân là tương lai gia đình quân nhân phải khắc sâu thể nghiệm chân lý gian khổ phấn đấu chứ? Cái gì gọi là thân là gia đình quân nhân phải có quyết tâm đồng cam cộng khổ chứ? Cái gì gọi là nhớ lại thời gian tốt đẹp lúc đại học, ôn lại thời gian quân huấn chứ? Chính ủy Triệu ngài không hổ là làm hành chính, tài văn chương rất nổi bật mà!
Lưu loát nói một hồi, không phải là một cái ý tứ, Tiểu Mạt à, cô cũng đừng có nhàn rỗi, đi theo bọn sinh viên cùng nhau đi quân huấn đi ~ để cho Tất Tử Thần tự mình huấn luyện cô đi ~
Tất Tử Thần bất đắc dĩ lộ ra cười khổ, anh biết sáng nay khi xuất phát Chính ủy Triệu và đoàn trưởng Trương hướng về phía anh cười đến hòa ái dễ gần như vậy là có mục đích mà, quả nhiên! Chỉ là, nha đầu này chịu ngoan ngoãn nghe lời sao?
"Chị dâu, Chính ủy Triệu nói rồi, ông ấy đã cùng lãnh đạo trường học nói rồi, thêm một người không có chuyện gì ~"
Diệp Dĩ Mạt cắn răng, trường học không có việc gì, nhưng cô có chuyện! Mặt trời lớn như vậy, thuần túy là muốn thiêu chết cô! Cô không có chút nào muốn nhớ lại thời gian quân huấn đại học cái gì đâu ~ cô muốn tránh ở trong phòng điều hòa gặm dưa hấu cơ ~ ô ô ô ~ đây là khi dễ người!
"Chị dâu, thư này em cũng chỉ có nhiệm vụ đưa đến, em đi trước đây ~" Phó Kiệt vội vàng nháy mắt cho Mã Kiêu, anh em, rút lui, còn lại giao cho trại phó giải quyết!
Tất Tử Thần cười khổ lắc đầu một cái, lôi kéo nha đầu này bộ mặt miễn cưỡng ngồi xuống, đưa tay véo chóp mũi của cô một cái, thử thăm dò nói: "Nếu không anh gọi điện thoại cho Chính ủy Triệu, anh không đi?"
Diệp Dĩ Mạt buồn bã trừng anh, Chính ủy Triệu là có ý tốt, muốn cho bọn họ tiếp xúc nhiều hơn, làm sao cô không biết! Nhưng mà, cô thật lòng không muốn đứng dưới mặt trời huấn luyện đâu ~ cô cũng gần tuổi băm rồi, thể lực này làm sao có thể giống các cô gái mười tám mười chín tuổi được chứ? Mấu chốt là, người ta trẻ tuổi, thành mới thay thế được, nắng ăn đen, một hai tháng liền trắng trở lại, cô là gái già rồi, chỉ cần phơi nắng một lần, trong ba năm rưỡi cũng không khôi phục được!
Chu miệng lên,cô giáo Diệp thút tha thút thít: "Em nói, nếu như mà em biến dạng rồi, anh có còn thích nữa không?"
Doanh trưởng Tất nghẹn lời, đây là cái vấn đề gì? Cái này với biến dạng hay không biến dạng gì chứ? Lòng của phụ nữ như kim dưới đáy biển, doanh trưởng Tất là loại người bình thường căn bản là không có phí tâm đi tìm hiểu tâm lý phụ nữ này, càng thêm không biết suy nghĩ quỷ dị của phụ nữ rồi, chỉ là, theo Mao tổng luôn đúng."Không xấu xí không xấu xí, Tiểu Mạt nhà chúng ta không có chút nào xấu xí ~"
Nắm lên tay của anh, nhìn như hung tợn cắn một cái, cô giáo Diệp lần nữa hung thần ác sát trợn mắt: "Em là hỏi, nếu mà em bị biến dạng anh có muốn nữa hay không?" Nếu như trường lớp bị nắng hun đen, xấu xí không chịu được, anh có muốn em hay không?
"Muốn muốn muốn! Biến thành cái dạng gì đều muốn!" Doanh trưởng Tất vội vàng trả lời, người tốt, nha đầu này còn có bạo lực khuynh hướng, tâm tình không tốt vẫn thích cắn người, thế nào lại giống quân khuyển bộ đội bọn họ như vậy chứ!
"Vậy thì em sẽ đi ~" gắng gượng, cô giáo Diệp sưng mặt lên mở miệng.
Vuốt vuốt tóc đen mềm mại, Tất Tử Thần vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, đơn giản như vậy liền xong? Thì ra là chỉ cần cắn một cái là được rồi, anh hiểu được rồi, về sau nếu mà gặp chuyện nha đầu này không thuận, anh liền cống hiến cánh tay của mình, dù thế nào đi nữa da anh dầy, không sợ cắn.
Tất Tử