Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.

h mắt của anh cô dần dần sáng tỏ.
Cúi đầu nhìn bản thân mình, khuôn mặt Diệp Dĩ Mạt bỗng nhiên ‘vọt ’một cái liền nóng ran, cô cũng biết tư thế ngủ của cô trước sau như một, cương quyết bướng bỉnh.
"Tiểu Mạt. . . . . ." Tất Tử Thần cúi đầu, dần dần tiến tới gần cô, chóp mũi cọ vào mặt cô, hô hấp ấm áp phả lên mặt của cô, mềm nhẹ mập mờ.
Tất Tử Thần hôn lên khóe miệng của cô một cái, bàn tay cẩn thận từng li từng tí thăm dò vào trong áo cô, cô chỉ hơi run rẩy, lại không ra tay ngăn cản. Giống như là khích lệ lớn nhất đối với hành động của Tất Tử Thần, anh nhẹ nhàng gặm cắn cổ cô, một tay từ từ cởi cúc áo. Tay bình thường quen cầm súng bây giờ cởi cúc áo, thế nhưng cũng linh hoạt như thế.
Năm ba nút áo đã được mở, nơi mềm mại no đủ của cô không còn sự trói buộc của cúc áo hiện ra đầy đủ trước mắt anh. Diệp Dĩ Mạt mặt đỏ, nghiêng mặt đi không dám nhìn anh, tay lại nhẹ nhàng vòng chắc eo ếch của anh, làm như muốn mời.






Làm như khích lệ, vừa như muốn mời, Diệp Dĩ Mạt dùng chân chỉ nhẹ nhàng cọ bắp chân của anh, ngay sau đó nụ cười giảo hoạt nơi khóe miệng cũng bị đáy mắt lửa nóng của anh dọa sợ đến cứng đờ, giống như chơi phải lửa nóng?
Tất Tử Thần trải qua một đêm nghỉ ngơi, giờ phút này đã sớm dồi dào tinh lực, cô nhóc này, hiện tại biết mình đang đùa với lửa rồi hả? Tất Tử Thần căn bản không có ý định thả cô ra khóe miệng dần dần cong lên, trong con ngươi màu đen một mảnh nóng bỏng, cúi đầu dùng răng cởi ra mấy nút cúc còn dư lại.
Diệp Dĩ Mạt cúi đầu, không nhìn không biết, vừa nhìn giật mình, lúc nào thì anh cởi ra hết nút áo rồi? Da thịt bại lộ ở trong không khí, hơi lạnh, kích thích nổi da gà, chống lại ánh mắt của anh, rồi lại giống như loại lửa cháy lan ra đồng cỏ, bắt đầu nóng lên.
Hơi thở đàn ông quen thuộc phất ở trên mặt của cô, một đôi bàn tay vững vàng nắm eo nhỏ của cô, mà bắp chân mới vừa rồi còn nghịch ngợm gây sự, sớm bị anh giam cầm ở dưới thân thể. Trong gân tấc, môi của anh chậm rãi rơi xuống êm ái rơi vào giữa lông mày cô, giống như là che chở bảo bối dễ vỡ nhất, cẩn thận, dịu dàng như nước.
Hôn đôi mắt khẽ run của cô, đến đôi môi óng ánh mọng nước, mềm mại, ướt át, giống như là thạch hoa quả hợp khẩu vị, mời anh tỉ mỉ thưởng thức. Cúi người, cô gái nhỏ đã ngượng ngùng nhắm lại ánh mắt, anh nhẹ nhàng cười một tiếng, hôn lên đôi môi ướt mềm của cô, nhẹ nhàng tìm tòi, xâm nhập vào trong miệng, cái lưỡi xấu hổ tránh né mấy lần, cuối cùng vẫn còn bị anh tìm được, răng môi quấn quýt.
Rên rỉ rất nhỏ, nặng nề thở dốc, quấn quít ở bên trong căn phòng chật hẹp, trên sống lưng cường tráng của người đàn ông có vài vết cào nhợt nhạt trong giữa lúc cô vô thức mà lưu lại.
Đã đến nông nỗi không làm không được này, Tất Tử Thần lại hôn trên môi của cô, muốn dùng những cái hôn để hấp dẫn lực chú ý của cô. Từng cái từng cái phác hoạ bờ môi đẹp đẽ của cô, giữa lúc cô nhắm hai mắt mơ hồ, thân thể Tất Tử Thần dùng sức trầm xuống, quả nhiên nghe được tiếng cô yêu kiều kêu đau, sau lưng cũng đau nhói, sợ là móng vuốt của cô gái nhỏ này lại để lại trên lưng anh không ít vết cào đi.
Thở hổn hển, yên lặng bất động, cho dù tế bào toàn thân đều kêu gào xông lên tiến thẳng vào nơi ướt át khít khao, nhưng anh vẫn không nỡ làm cô bị đau. Hôn môi của cô, hôn tai của cô, hôn xương quai xanh tinh sảo, hấp dẫn toàn bộ lực chú ý, mãi cho đến khi anh cảm nhận được phía dưới của cô dần dần buông lỏng, mới dám chậm chạp hành động từng phát từng phát.
Lúc đầu đau đớn sau đó trong thân thể tràn đầy cảm giác bị lấp đầy, hai chân đã sớm không tự chủ vòng lên hông của anh, động tình trong thân thể bị kêu tỉnh, theo động tác của anh, dần dần buông thả.
Đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường vang lên, báo chín giờ ngày Chủ nhật. Nhưng đôi nam nữ quấn quít trên không có ai để ý tới tiếng kêu của đồng hồ báo thức, thân thể của anh, tim của anh, cũng đắm chìm trong vô tận vui thích này. Anh chưa bao giờ nghĩ có một ngày anh cũng sẽ đắm chìm vào lồng ngực mềm mại của một người phụ nữ cả.
Dịu dàng ôn hương, mộ phần của anh hùng. Cổ nhân quả thật rói rất đúng, mỹ nhân trong ngực khó trách lại có Quân Vương( vua) tình nguyện buông tha cả giang sơn, chỉ mong đổi một tiếng cười của mỹ nhân. Thực sự là rất sung sướng, đã in sâu ở trong đầu óc của anh, cô giống như khóc mà không khóc cầu xin tha thứ, cô thẹn thùng cắn răng rên khẽ, cô đánh bạo chủ động, lúc bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô vỗ về anh, cái gì cũng không thấy được, trong mắt trong lòng đều chỉ có mình cô.
Đến lúc nóng bỏng được phóng ra, anh mới buông cô mềm nhũn không còn chút sức lực ra, từng cái từng cái hôn gò má của của, tóc dài ướt mồ hôi phân tán trước ngực sau lưng, trắng và đen, đối lập mãnh liệt như vậy.
Diệp Dĩ Mạt nằm nghiêng ở trong ngực của anh, trên người dính ướt khó chịu, giống như như mèo nhỏ ‘è hèm’ vài tiếng, nhưng cũng không muốn muốn thả ôm người.
"Tiểu Mạt, anh ôm em đi tắm một cái có được không?" Tất Tử Thần nhỏ giọng nói ở bên tai cô, thời tiết n