Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

thuốc vừa châm váo áo khoác của Bùi Hoan.
Bùi Hoan liền đứng dậy. Trịnh Yến Dung tựa vào thành ghế, vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Bùi Hoan không thèm cãi nhau với cô ta, vội vàng cầm áo lên xem, chỉ sợ cháy thì phiền phức lớn. Cô còn chưa kịp lên tiếng, Trịnh Yến Dung bất chợt nhoài người, bật ngọn lửa lắc lắc trước mặt cô: “Cô còn trẻ, không hiểu loại người nào có thể động vào, loại người nào không nên dính dáng. Có cần tôi dạy bảo không?”.
Ngọn lửa trên tay Trịnh Yến Dung sượt qua tóc Bùi Hoan. Bùi Hoan ôm áo khoác bất động. Cô nhìn chằm chằm đối phương, trong lòng bỗng cảm thấy người phụ nữ này thật đáng buồn.
Ở giây tiếp theo, Bùi Hoan ném bộ đồ sang bên rồi giơ tay ấn vào ngọn lửa ở đầu chiếc bật lửa của Trịnh Yến Dung. Ngọn lửa bị dập tắt trong giây lát. Trịnh Yến Dung không ngờ cô dám làm vậy, bất giác kêu lên một tiếng.
Trịnh Yến Dung nổi giận đẩy Bùi Hoan vào giá quần áo ở bên cạnh. Vết thương bị thủy tinh đâm hôm trước đập vào giá sắt đau điếng, Bùi Hoan ôm cánh tay ngồi xổm xuống. Cô chẳng có lòng dạ tranh cãi, bởi đầu như sắp nổ tung. Đúng lúc này, cửa phòng hóa trang mở ra.
Trợ lý của Bùi Hoan cầm túi đồ uống đi vào, cất cao giọng: “Chị Hoan, Tưởng thiếu đến thăm… đang tìm chị kia kìa”.
Chưa kịp nói hết câu, cô trợ lý đã há hốc mồm bởi cảnh tượng trong phòng hóa trang.
Bùi Hoan đang ngồi dưới đất, còn chưa hiểu nguyên nhân tại sao Tưởng Duy Thành đột nhiên đến tìm mình, anh đã xuất hiện ở cửa ra vào.
Trịnh Yến Dung phản ứng rất nhanh, bày ra vẻ mặt căng thẳng đồng thời giơ tay về phía Bùi Hoan, định kéo cô đứng dậy: “Cô không sao đấy chứ?”
Tưởng Duy Thành đi nhanh vào, quan sát cô ta từ đầu đến chân: “Tôi từng gặp cô ở buổi tiệc vào năm ngoái hay năm kia đúng không?”. Hôm nay anh mặc đồ bình thường, áo khoác ngắn và quần dài nhưng vẫn rất phong độ. Trịnh Yến Dung ngượng ngập thu tay về, gật đầu.
Tưởng Duy Thành vừa nói vừa cúi người, đỡ Bùi Hoan đứng dậy. Anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm Bùi Hoan, tiếp tục tán gẫu với Trịnh Yến Dung: “Hình như tôi có xem một bộ phim điện ảnh của cô nhưng quên tên rồi”.
Chứng kiến tư thế thân mật của Tưởng Duy Thành và Bùi Hoan, Trịnh Yến Dung liền biến sắc. Trong khi cô ta kinh ngạc nhìn bọn họ, Tưởng Duy Thành đã không để ý đến cô ta. Anh cúi đầu kéo tay áo của Bùi Hoan, để kiểm tra vết thương trên cánh tay cô. Nơi đó quả nhiên hơi rỉ máu.
Bùi Hoan đẩy người anh: “Em không sao”.
Tưởng Duy Thành kéo tay cô, cất giọng dịu dàng: “Tôi đã nói với người bên ngoài, hôm nay đưa em về trước”. Hiếm có dịp anh xuất hiện ở phim trường, bên ngoài phòng hóa trang đã xuất hiện một đống người. Bọn họ đều không lên tiếng, chỉ giả bộ đang làm công việc của mình.
Bùi Hoan không biết anh có chuyện gì, liền hỏi nhỏ: “Sao thế?”.
Tưởng Duy Thành im lặng, chau mày nhìn áo khoác ngoài đã bị mẩu thuốc lá châm thủng một lỗ rồi đảo mắt qua Trịnh Yến Dung. Sau đó, anh kéo Bùi Hoan đi ra ngoài.
Hôm nay Tưởng Duy Thành tự lái xe đến. Bùi Hoan ngồi ở ghế lái phụ, anh đột nhiên nhoài người thắt dây an toàn cho cô.
Hai người cách nhau rất gần, hơi thở của anh phả vào mặt cô: “Nếu hôm nay tôi không đến, em cứ để cô ta bắt nạt như vậy à?”.
Bùi Hoan lắc đầu: “Đây cũng không coi là hành vi bắt nạt”.
Tưởng Duy Thành dừng động tác, lục tìm hai miếng băng y tế đưa cô: “Bao nhiêu năm qua, Tưởng gia không yêu cầu em giữ bí mật”, Anh nhìn thẳng vào mắt Bùi Hoan: “Tôi cũng chẳng bận tâm”.
Bùi Hoan biết Tưởng Duy Thành đang nhắc đến chuyện kết hôn. Nếu chính thức công khai, cuộc sống của cô sẽ dễ thở hơn. Cô không muốn nhắc đến chuyện này bởi như vậy Tưởng Duy Thành có thể tiếp tục duy trì hình tượng quý tộc độc thân mà không bị ảnh hưởng.
Bùi Hoan lặng lẽ xử lý vết thương rồi tựa đầu vào cửa sổ xe. Một lúc sau, cô mới lên tiếng: “Cảm ơn anh”.
Bao nhiêu năm qua, hình như kể từ lần đầu tiên gặp Tưởng Duy Thành, cô luôn trong tình trạng thảm hại. Vậy mà Bùi Hoan cũng chỉ có thể nói câu: “Cảm ơn”.
Đến ngã tư gặp đèn đỏ, Tưởng Duy Thành mỉm cười, nhẹ nhàng nắm tay cô: “Không cần cảm ơn tôi. Vừa đúng lúc tôi có chuyện muốn nhờ em giúp đỡ”.
Bùi Hoan quay sang anh: “Chuyện gì vậy? Gần đây em không có tâm trạng… Hôm nay đầu rất đau, chúng ta về nhà trước đi”.
Anh vẫn cười: “Bên Huệ Sinh tôi đã bảo người trông nom. Hôm nay tôi giúp em giải vây, ít nhất sau này bọn họ cũng kiêng dè em, không gây sự nữa”.
Bùi Hoan nghe ra ý của anh, quả quyết cắt lời: “Tưởng Duy Thành, chuyện của Sênh Sênh em luôn cảm ơn anh đã giúp em. Nhưng việc khác .. anh muốn em..”.
Tưởng Duy Thành vuốt ve ngón tay cô: “Suỵt, em đừng từ chối vội. Tôi chỉ phiền em cùng tôi đi ăn bữa cơm. Em cũng biết đấy, tôi không dẫn theo phụ nữ thì không hay cho lắm. Hôm nay Alice lại có hoạt động quan trọng nên tôi tiện đường, đón em đi cùng”.
Thì ra hôm nay anh đến tìm cô chỉ với mục đích kiếm thế thân tạm thời.
Bùi Hoan lặng thinh. Tưởng Duy Thành ghé sát người, Bùi Hoan né tránh nhưng vẫn bị anh hôn trúng tai. Bắt gặp vẻ mặt khó chịu của cô, anh không