Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
y Thành không nhìn sang bên này chỉ mải nói chuyện với người đàn ông còn lại.
Đạo diễn Trình bất chợt nắm cổ tay đang cầm ly rượu của Bùi Hoan, vừa nắn bóp vừa cảm nhận, người phụ nữ này xinh hơn trên màn ảnh nhiều.
“Em muốn quay phim gì? Theo tôi đóng phim điện ảnh đi. Hai năm nay, phim truyền hình càng ngày càng xuống dốc. Em xem, có diễn viên nào chuyển sang màn ảnh rộng còn quay về đóng phim truyền hình không?” Đạo diễn Trình thì thầm bên tai cô.
Bùi Hoan cười nhạt, khéo léo xoay cổ tay, thoát khỏi bàn tay của đạo diễn Trình. Cô vẫn hướng ánh mắt về Tưởng Duy Thành, hỏi anh: “Tưởng thiếu đưa tôi đến đây, tôi sẽ nghe anh ấy”.
Tưởng Duy Thành cuối cùng cũng quay sang Bùi Hoan.
Bùi Hoan nhìn anh không chớp mắt. Tưởng Duy Thành định nói điều gì đó nhưng đạo diễn Trình đột nhiên ôm chầm lấy Bùi Hoan, ghé miệng muốn hôn cô.
Bùi Hoan lập tức xoay người tát bốp vào mặt ông ta.
Đạo diễn Trình từng gặp đối tượng không thức thời hay giả vờ thanh cao, nhưng ông ta chưa bao giờ bị phụ nữ tát vào mặt. Vì vậy, ông ta đờ ra trong giây lát.
Bùi Hoan đứng dậy đi đến bên Tưởng Duy Thành. Cô cầm ly rượu còn đầy nguyên, dốc lên đầu anh. Tưởng Duy Thành ngồi bất động, Bùi Hoan ôm vai anh, động tác vô cùng phong tình, miệng cười khanh khách.
Tưởng Duy Thành không còn vẻ phong lưu đắc ý mà vô cùng nhếch nhác.
Bùi Hoan chưa từng chứng kiến Tưởng Duy Thành khó coi đến thế, đầu tóc quần áo đều ướt rượt.
Hai ông đạo diễn ở trong phòng bây giờ mới có phản ứng, vừa mắng chửi vừa lao đến kéo Bùi Hoan. Cô liền quay người giơ chân, dùng mũi giày cao gót đạp mạnh, khiến hai người ngã xuống đất.
“Anh quên tôi trưởng thành ở nơi nào rồi sao? Tìm người cũng nên tìm loại có bản lĩnh một chút.”
Tưởng Duy Thành đập bàn, gạt đĩa thức ăn sang một bên. Hai người đàn ông thấy tình thế bất thường, đều không lên tiếng.
Bùi Hoan cúi đầu ghé sát tai Tưởng Duy Thành, vòng tay qua vai anh. Trên người anh tỏa ra mùi rượu vang thơm nồng.
Cách đây rất lâu, lúc Tưởng Duy Thành mới đưa Bùi Hoan đi, cô còn nhỏ tuổi, chịu bao khổ sở vất vả mới có thể sinh con gái. Lúc bấy giờ, bởi vì sức khỏe kiệt quệ nên cô phải nằm viện một thời gian.
Ngày nào anh cũng đi thăm cô, buổi tối thường ôm cô, đợi cô yên tâm ngủ say mới ra về.
Nhiều năm sau, nửa đêm tỉnh mộng, Tưởng Duy Thành đã quên mất tại sao bản thân ngày càng lún sâu, trong khi Bùi Hoan mãi cũng không chịu mở lòng.
Hai người chỉ có thể dùng phương thức làm tổn thương lẫn nhau, bằng không sẽ không công bằng.
Tưởng Duy Thành không thể kiềm chế, định quay người ôm Bùi Hoan. Nhưng cô dùng hết sức lực giữ chặt vai anh, không cho anh động đậy. Cô không chất vấn cũng chẳng đau lòng, chỉ là lần đầu tiên trong đời cô chủ động ôm Tưởng Duy Thành, giống như anh từng làm với cô năm xưa.
Sau đó Bùi Hoan nói rành rọt từng từ một bên tai anh: “A Thành, chúng ta li hôn đi”.
Tưởng Duy Thành nhắm mắt.
Bùi Hoan ném ly rượu xuống đất, một mình rời khỏi phòng. Cô không hề quay đầu nhìn Tưởng Duy Thành.
Sau khi rời khách sạn, Bùi Hoan gọi điện bảo chị Kính từ chối mọi công việc rồi quay về nhà họ Tưởng thu dọn đồ.
Lần này, cô đắc tội với quá nhiều người. Hết đánh người của Phúc gia lại thêm công ty của Thịnh Linh. Bọn họ chắc chắn không bỏ qua, nhiều khả năng liên kết tìm cô trả thù.
Bùi Hoan quyết định tạm thời lánh mặt, không lộ diện một thời gian, đến đâu hay đến đó.
Bởi vì bên ngoài nhiều lời đồn đại nhảm nhí nên cô càng không thể ở lại Tưởng gia. Mẹ Tưởng Duy Thành chắc chắn sẽ vô cùng tức giận, Bùi Hoan không có bản lĩnh, cũng chẳng có tâm trạng lấy lòng người nhà anh.
Hơn nữa, cô đã hạ quyết tâm ly hôn.
Cố Lâm đuổi hết thuộc hạ ra ngoài rồi xem đống báo Trần Phong vừa mang tới và mấy tấm ảnh Tưởng Duy Thành đưa Bùi Hoan đi ăn cơm nhưng ra về không vui vẻ do người của anh ta chụp được.
Cô ngước mắt nhìn Trần Phong: “Anh to gan thật, Hoa tiên sinh bảo theo dõi Tam tiểu thư, có chuyện gì phải báo với tiên sinh ngay. Anh biết rõ Tưởng Duy Thành không có ý tốt mà giấu giếm. Ngộ nhỡ Tam tiểu thư xảy ra chuyện, anh và tôi chỉ còn đường chết”.
Trần Phong không tiếp tục giả bệnh, ngồi thoải mái ở phía đối diện. Anh ta tự rót nước uống: “Cô không biết đâu, Bùi Hoan tốt xấu gì cũng lớn lên ở Lan Phường, đám người đó còn lâu mới chạm được vào cô ta. Hơn nữa, cô cũng không hiểu mối quan hệ giữa cô ta và Tưởng Duy Thành. Tưởng Duy Thành sẽ không thật sự làm hại cô ta. Bữa cơm hôm đó chỉ giận dỗi, anh ta sẽ không để xảy ra chuyện”.
Cố Lâm tựa vào thành ghế. Cảnh Bùi Hoan khoác tay Tưởng Duy Thành trên tấm ảnh khiến cô không mấy dễ chịu.
Hoa tiên sinh là người từng trải, loại phụ nữ nào chẳng từng gặp qua. Vậy mà đến cuối cùng, tiên sinh lại sống chết không từ bỏ Bùi Hoan.
Quả thực, Cố Lâm chẳng thấy trên người đối phương có điểm gì đặc biệt. Vì vậy, cô càng nghĩ càng không thông tại sao Hoa tiên sinh lại mê mẩn người đàn bà đó đến thế.
Thấy Cố Lâm thất thần, Trần Phong ho