Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

thái độ, xem ra cô có dự tính khác.
Biết anh nhìn ra tâm tư nên Bùi Hoan không phủ nhận cũng chẳng giải thích.
Tưởng Duy Thành không hỏi thêm điều gì, yên tĩnh thưởng thức bữa tối.
Ăn xong, anh tiễn Bùi Hoan ra cửa. Vừa bước sang năm mới, tòa nhà vẫn chưa dỡ tấm biển đếm ngược màu đỏ khổng lồ. Trên đường phố, người đi lại tấp nập, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tưởng Duy Thành đẩy cửa kính cho cô. Đúng lúc Bùi Hoan chuẩn bị ra ngoài, anh bất chợt kéo tay cô, nói: “Bùi Hoan, tôi không thay số điện thoại. Ngộ nhỡ có chuyện gì, em hãy gọi cho tôi”.
Câu nói này gần như “đánh” Bùi Hoan trở lại nguyên hình. Cô miễn cưỡng nở nụ cười, giơ tay ôm anh: “Anh yên tâm”.
Con đường cô chọn, ai cũng nhìn ra vô cùng gian nan trắc trở.
Một cái ôm từ biệt lịch sự nhưng Tưởng Duy Thành mãi vẫn không chịu buông tay. Cuối cùng, Bùi Hoan mỉm cười, lùi lại phía sau: “Em thật sự phải về rồi”.
Tưởng Duy Thành buông người cô. Bùi Hoan đi xuống phố. Chợt nhớ ra một chuyện, cô liền thò tay vào túi áo, nắm chặt chiếc hộp nhỏ.
“A Thành, anh không định nhận lại chiếc nhẫn thật sao?” Cô quay người hỏi anh.
Tưởng Duy Thành lắc đầu. Anh mấp máy môi, nói cho cô biết: “Tôi không hối hận”.
Kể từ lúc anh cứu cô, ở bên khi cô sinh con, sau đó là sáu năm đối xử với nhau như khách, trải qua không biết bao nhiêu ngày tháng, nhưng chưa có hôm nào dài đằng đẵng như buổi tối hôm nay.
Bùi Hoan muốn nói lời cảm ơn, nhưng Tưởng Duy Thành không cho cô cơ hội, anh lên tiếng trước: “Tôi không cần. Nếu em thật sự muốn cảm ơn tôi thì hãy sống hạnh phúc, đừng gọi điện cho tôi”.
Kể từ bây giờ, anh giữ một số điện thoại vĩnh viễn không thay đổi, nhưng thật lòng hy vọng cô không bao giờ gọi đến.
Bùi Hoan còn chưa kịp mở miệng, Tưởng Duy Thành đã đi xa.
Cô không vội về nhà, mà đi chầm chậm trên đường phố.
Tưởng Duy Thành không nhắc, Bùi Hoan cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Bây giờ, cô mới phát hiện mình và Hoa Thiệu Đình giống như có thỏa thuận ngầm, không ai hỏi đối phương có muốn đi đăng ký kết hôn hay không?
Rất nhiều người cho rằng, tình yêu của đôi nam nữ quen thuộc như người thân sẽ nhạt nhẽo chứ không cuồng nhiệt. Nhưng tình yêu cuồng nhiệt đến mấy cũng sẽ thay đổi, đối phương yêu bạn, cũng có thể yêu người khác. Chỉ tình cảm bình thường như đối với người thân, mới là thứ tình cảm bền chắc nhất trong cuộc đời này.
Cô và Hoa Thiệu Đình đã sớm không còn ở giai đoạn cần chứng minh tình cảm, giống như từ trước đến nay, kết hôn không phải vấn đề đáng bận tâm.






Mười một giờ đêm, Bùi Hoan mới về đến Lan Phường. Cô nói đi làm thủ tục ly hôn, Hoa Thiệu Đình rõ ràng nắm được thông tin nên không truy vấn.
Bùi Hoan nói với anh, cô và Tưởng Duy Thành đã trở thành quá khứ, anh đừng đối chọi Tưởng gia nữa.
Hoa Thiệu Đình lập tức gọi Cố Lâm đến dặn dò. Cô ra ngoài gọi điện thông báo với mọi người, kể từ bây giờ, không cần theo dõi động thái của Tưởng gia. Các đường chủ thở phào nhẹ nhõm, chẳng ai thích làm mấy chuyện không đâu vào đâu này.
Vài ngày sau, vợ Trần Phong sinh con trai. Anh ta ở bệnh viện chăm sóc vợ con. Hải Đường Các thanh tịnh hơn nhiều, hằng ngày chỉ có Trần Dữ và Cố Lâm chạy đi chạy lại. Trần Dữ không suy nghĩ sâu xa, động một tí là cằn nhằn với Cố Lâm: “Hoa tiên sinh vì một người đàn bà khiến chúng ta chẳng được thoải mái. Tất cả đều xoay quanh cô ta, mọi người mệt chết đi được”.
Sau khi âm thầm giải quyết xong thủ tục nhận con nuôi, Bùi Hoan nghiêm túc tiến hành quá trình điều trị phục hồi.
Hoa Thiệu Đình đột nhiên đứng thẳng người.
Hơi bất ngờ trước phản ứng của anh, Bùi Hoan liền ôm anh: “Chỉ là một sợi tóc bạc thôi, ai mà không có chứ? Anh xem, em cũng đầy đầu đây này”.
Hoa Thiệu Đình thật ra chẳng cảm thấy gì. Nghe cô nói vậy, anh mỉm cười sờ mặt cô: “Em còn nhớ hôm em tốt nghiệp cấp ba không? Lúc đó, em cũng lớn rồi mà vẫn còn ấu trĩ như vậy”.
Bùi Hoan học ở trường tư thục. Hôm tốt nghiệp, Chủ tịch Hội đồng quản trị vì nể mặt người nhà của cô nên để cô thay mặt học sinh lên phát biểu cảm tưởng trước toàn trường.
Hôm đó, Hoa Thiệu Đình vốn không ở thành phố Mộc nhưng anh vẫn dành ra một ngày, quay về dự lễ tốt nghiệp của Bùi Hoan.
Anh về muộn, bên cạnh lại có thuộc hạ đi theo. Hội trường đều là học sinh, anh không tiện đi lên phía trước. Thế là Hoa Thiệu Đình đứng ở hàng cuối cùng, định nghe Bùi Hoan phát biểu xong rồi lại đi. Anh cảm thấy bản thân cần phải làm chứng cho sự trưởng thành của cô với tư cách là phụ huynh.
Những đứa trẻ khác biết ý, lên phát biểu thường cảm ơn nhà trường, thầy cô và bạn học. Chỉ có Bùi Hoan ngốc nghếch đứng trên sân khấu, cảm ơn anh trai của cô.
Hoa Thiệu Đình không ngờ Bùi Hoan nói vậy. Cô rất tự nhiên, thậm chí không chuẩn bị trước bài phát biểu. Cô đứng ở đó, hồi tưởng lại từng sự việc từ nhỏ đến lớn mà anh làm cho cô.
Có lẽ hôm đó là thời khắc mất mặt nhất trong cuộc đời Hoa tiên sinh. Nhưng người đàn ông đứng trên đỉnh cao bao năm, đối mặt với sinh tử không thèm