XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

chớp mắt, lại bị một câu nói “anh trai em mãi mãi không già” của Bùi Hoan làm cho viền mắt ươn ướt.
Có lúc, Hoa Thiệu Đình thật sự không hiểu, anh nổi tiếng máu lạnh, từ trước đến nay không hề có nhân tính, vậy mà khi Hội trưởng quá cố phó thác hai cô gái nhỏ cho anh, anh lại để tâm đến vậy?
“Đi đêm” nhiều sẽ cảm thấy lạnh. Người ở trong chốn đen tối đều không có nhà, nên anh sẽ tạo một mái ấm cho hai chị em Bùi Hoan.
Có lẽ lúc bấy giờ, Hoa tiên sinh còn trẻ, cho rằng bản thân việc gì cũng có thể làm được, muốn nghiêm túc bảo vệ một thứ nào đó. Anh cho rằng, chị em Bùi Hoan là lương tâm cuối cùng của anh.
Mãi về sau này, khi ép A Hi đến phát điên, anh mới thấu hiểu, lương tâm là thứ không tồn tại ở Lan Phường.
Bên ngoài một màu trắng xóa. Thành phố Mộc hiếm khi có tuyết rơi, trận tuyết này bắt đầu từ đêm qua, đến giờ vẫn chưa ngừng.
Bùi Hoan kéo anh đi ra ngoài. Hoa Thiệu Đình dõi theo bóng lưng cô, thầm thở dài. Nhiều chuyện cô không nên biết thì hơn.
Mặt tuyết phản quang, ngoài sân vẫn chưa kịp quét dọn, bên mắt bị thương của anh không chịu nổi, từ từ chảy nước mắt. Hoa Thiệu Đình giơ tay che mắt, cất giọng thản nhiên: “Con người kiểu gì cũng sẽ già đi”.
“Anh cũng thật là, hơn ba mươi tuổi đâu gọi là già?” Bùi Hoan thở dài, dùng tay trái bốc một nắm tuyết: “Vẫn còn gần hai phần ba cuộc đời”.
Hoa Thiệu Đình im lặng, đột nhiên dừng bước. Bùi Hoan quay người, phát hiện mắt anh khó chịu. Cô lên tiếng: “Chúng ta quay vào nhà đi.”
Hoa Thiệu Đình lắc đầu: “Một lát sẽ không sao, tôi cũng muốn ra ngoài đi dạo”.
Bùi Hoan không tiếp tục khuyên nhủ, chỉ nắm chặt tay anh.
Đầu kia hành lang xuất hiện một bóng người. Trần Phong đã quay về Lan Phường. Hôm nay anh ta bố trí người và xe đợi sẵn. Hoa Thiệu Đình và Bùi Hoan đi qua Trần Phong một đoạn, anh ta mới quay người, từ từ đi theo bọn họ.
Bùi Hoan không nhịn được, hạ thấp giọng: “Anh hãy nghe em một lần, đi kiểm tra mắt của anh. Kiểu gì cũng nên nghĩ cách cứu vãn”.
Hoa Thiệu Đình lắc đầu, anh nói rất nhẹ nhưng thái độ kiên quyết: “Lan Phường coi trọng phép tắc. Tôi cũng không ngoại lệ”.
Bùi Hoan không hiểu ý của anh. Cho đến khi hai người lên xe ô tô, cô mới có phản ứng: “Anh cảm thấy mình thiếu nợ em? Anh cho phép em có thể giết anh, nhưng em không thể ra tay nên anh quyết định dùng một con mắt để bù đắp cho em?”. Cô tỏ ra sốt ruột: “Em không cần mắt của anh. Nếu hối hận vì những chuyện đã làm năm xưa, xin anh hãy mau trả chị gái lại cho em”.
Hoa Thiệu Đình không đáp lời, chỉ bóp nhẹ tay cô. Bùi Hoan biết nói thế nào cũng vô dụng, một khi đã quyết định, anh sẽ không bao giờ thay đổi, thế là cô chẳng thèm để ý đến anh nữa.
Trần Phong ngồi ở ghế lái phụ, không dám mở miệng. Ô tô đi ra khỏi Lan Phường nhưng chẳng có đích đến.
“Em muốn đi đâu?”
Bùi Hoan rút điện thoại, báo tên một quán cafe: “Chị Kính tìm em mấy lần, hôm nay em định đi gặp chị ấy. Nếu các anh cảm thấy không tiện thì đến quán Minh Hạc đợi em, nơi đó cũng không xa mấy”.
Trần Phong quay đầu chờ chỉ thị của Hoa tiên sinh. Hoa Thiệu Đình gật đầu: “Không cần, chúng ta cùng đi”.
Quán cafe nằm ở khu vực phía bắc, trên đường hơi kẹt xe. Trong lúc đợi đèn đỏ, Bùi Hoan thử tìm cách thuyết phục Hoa Thiệu Đình: “Anh đừng cố chấp như vậy. Em không phải là người của Lan Phường, anh không cần áp dụng quy tắc với em”.
Anh cười: “Không phải hoàn toàn vì em”.
“Thế vì điều gì?”
Anh dụi mắt: “Mắt là thứ vô dụng nhất, điều con người có thể nhìn thấy thường không phải là sự thật. Rất nhiều người trông mong tôi bị mù, tàn tật hay đi đời. Tôi làm sao có thể khiến họ thất vọng”.
Ngữ khí của Hoa Thiệu Đình thật thật giả giả. Anh vừa nói vừa mỉm cười, nhưng rõ ràng không phải nói đùa.
Bùi Hoan lặng thinh, Hoa Thiệu Đình cầm găng tay gõ nhẹ lên đầu gối. Trong xe bỗng trở nên yên tĩnh vô cùng.
Đèn xanh bật sáng, ô tô tiếp tục chuyển bánh.
Nghe câu vừa rồi của Hoa Thiệu Đình, Trần Phong như ngồi trên đống lửa. Anh ta âm thầm liếc qua gương chiếu hậu, quan sát người ở hàng ghế sau.
Hoa Thiệu Đình cũng vừa vặn nhướng mày nên chạm phải ánh mắt của Trần Phong.
Rõ ràng đối phương sắp bị hỏng một mắt, nhưng tại một khoảnh khắc, đôi mắt của anh khiến Trần Phong sợ đến mức trống ngực đập thình thịch, suýt nữa ngồi không vững. Anh ta liền cúi đầu, không dám liếc ngang liếc dọc.
Khi bọn họ đến quán cafe, chị Kính vẫn chưa tới nơi. Bùi Hoan đeo kính râm, trùm khăn kín mặt. Hoa Thiệu Đình cùng cô đi vào quán. Trần Phong định đi tìm giám đốc để đuổi hết khách đi chỗ khác nhưng bị anh ngăn lại: “Chú ra ngoài đợi đi, hôm nay không cần làm vậy”.
Hoa Thiệu Đình gọi một cốc trà. Thấy Bùi Hoan vào phòng vẫn không tháo kính râm, anh cười nói: “Tôi quên mất em là người nổi tiếng. Nếu bị chụp trộm, liệu tôi có được coi là nhân vật nam chính của scandal không?”.
Bùi Hoan cười, quan sát anh từ đầu đến chân, kiểu gì cũng thấy người đàn ông này gần đây rất nhàn rỗi: “Anh đừng đùa nữa. Anh mà bị chụp chắc báo chí cũng chẳng in nổi, phóng viên sẽ bị Trần Phong xử