Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
độ cung hơi nhếch lên, vẻ mặt tự tin chuyên tâm, cô chưa từng nghĩ tới đàn ông mặt quân trang lại nhìn đẹp trai như vậy.
Ánh mắt Thiệu Tử Vũ rời khỏi màn hình máy tính, nhàn nhạt gật đầu với cô ta.
Chợt mặt của nữ thư ký càng thêm đỏ ửng.
Thiệu Tử Vũ cũng không thèm đưa mắt nhìn tới cô ta, mà là tiếp tục công việc, còn hơn mười mục nữa liền hoàn thành, sửa chữa lại số liệu một lần liền không có vấn đề gì.
"Cái thằng nhóc này, mới đến một lần liền dụ dỗ thư ký của tớ mất hồn mất vía. "
Sau khi nữ thư ký rời khỏi, Tịch Minh trêu chọc, phản ứng vừa rồi của nữ thư ký kia anh thấy rõ ràng, cô thư ký này là sinh viên mới vừa tốt nghiệp đại học, các phương diện năng lực cũng khá tốt, bộ dáng cũng xinh đẹp, nhưng mà có vẻ ngây thơ, lúc trước Tịch Minh cũng là nhìn trúng điểm này mới ký hợp đồng với cô, anh không thích một thư ký chỉ biết dụ dỗ cấp trên mà không chuyên tâm làm việc, không nghĩ tới hôm nay liền quỳ gối dưới quân trang của Thiệu Tử Vũ, lực sát thương của thằng nhóc này đối với phụ nữ vẫn là mạnh như vậy.
Thiệu Tử Vũ liếc mắt nhìn anh một cái, không lên tiếng. Lúc này điện thoại lại vang lên.
Anh nhìn điện thoại một chút, khóe miệng lại mỉm cười.
"Bé con, đang ở chỗ nào, có muốn anh đến đón hay không?”
Gởi xong tin nhắn, nụ cười nơi khóe miệng cũng theo đó dần tắt.
Tịch Minh uống một hớp cà phê.
"Nếu như tớ là cậu liền trực tiếp đem cô gái nhỏ kia ăn vào bụng.”
Nơi nào giống như anh, để ý cẩn thận như vậy, canh giữ bên người cô mười mấy năm cũng không biết cầm thú một lần. (Woa, mười mấy năm đó nha, ai có kiên nhẫn cùng yêi sâu đậm như anh Thiệu nhà ta, anh Thiệu là quân tử ai cầm thú như anh Tịch chứ)
"Đừng so sánh bé con với những người phụ nữ kia của cậu."
Thiệu Tử Vũ cảnh cáo liếc anh một cái, mới ngắn ngủn vài năm, Tịch Minh từ một tên nhóc chính trực non nớt lúc mới ra bộ đội biến thành một tay lão luyện tình trường, phụ nữ đối với anh căn bản không có gì đặc biệt, nghĩ muốn dạng người nào liền đổi dạng người đó.
"Dạ, tớ biết không thể nào so sánh được."
Tịch Minh lắc đầu, anh không hiểu, dựa vào điều kiện, gia thế cùng thân phận của Thiệu Tử Vũ, anh tìm loại phụ nữ như thế nào mà không có, liền lùi một bước trong quân đội cũng có thể tìm một nữ quân nhân xinh đẹp hơn cô gái nhỏ kia, anh suy nghĩ như thế nào liền thắt cổ trên một thân cây?
Thiệu Tử Vũ không có lên tiếng, tình cảm của anh Tịch Minh sẽ không hiểu, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy bé con đáng yêu, anh liền có loại cảm giác muốn yêu cô, che chở cô, mấy năm nay vẫn không hề thay đổi, ngoại trừ bản thân anh, giao cô cho bất kỳ người đàn ông nào anh đều lo lắng. (Ôi, xem xem, cái này gọi là gì? Yêu từ cái nhìn đầu tiên, lãng mạn aaaa....)
"Cậu còn nhớ nữ hoa khôi trong bộ đội, Lý Viện không?”
Tịch Minh ngồi ở trên ghế dựa chuyển động thân thể, điều kiện ở các phương diện của người phụ nữ kia đều rất tốt, nhất là đôi mắt đen bóng kiên nghị kia, quyến rũ chết bọn đàn ông trong quân đội, lúc đó người theo đuổi cô xếp thành đội, anh cũng có theo đuổi qua, nhưng mà cô ấy một lòng đặt trên người Thiệu Tử Vũ, liền nhìn đàn ông khác cũng không thuận mắt.
"Lý Viện đã điều đến thành phố C."
Thiệu Tử Vũ mở miệng.
"Cô ta không phải là công tác ở thành phố A sao, bày đặt, thành phố A tốt như vậy như thế nào lại chạy đến nơi đây."
Tịch Minh mở miệng, suy nghĩ một chút liền hiểu rõ, chắc là vì Thiệu Tử Vũ rồi.
"Thật là một người phụ nữ ngu ngốc, đợi cậu nhiều năm như vậy."
Anh cảm thán, ở trong đám phụ nữ đã lâu, có đôi khi anh cũng không biết rốt cuộc bản thân muốn như thế nào, nói thật, nhiều lúc anh rất hâm mộ Thiệu Tử Vũ, toàn tâm toàn ý thích một người, mới có thể chân chính cảm giác được loại vui vẻ hạnh phúc này.
"Cậu cũng biết tớ khôn thích cô ta.” Thiệu Tử Vũ trả lời, mà dường như anh chưa bao giờ cho cô hy vọng, chính bản thân cô ta muốn làm như vậy.
"Tớ hiểu, cho nên mới nói cô ấy ngốc."
Tịch Minh đánh giá Lý Viện ở phương diện nào cũng thông minh nhưng chỉ riêng chuyện này là ngu ngốc, làm chuyện gì đều quá cố chấp, không biết đi đường vòng, chẳng lẽ trên thế giới này ngoại trừ Thiệu Tử Vũ liền không còn đàn ông nào khác hay sao?
Lúc này tin nhắn điện thoại lại vang lên, Thiệu Tử Vũ cầm lên nhìn một chút.
"Không cần, em cùng Mễ Đóa đang uống cà phê, một lát nữa sẽ ở cửa hàng nội thất Lai tìm anh."
"Ừ"
Thiệu Tử Vũ nhắn một chữ rồi mỉm cười, vừa vặn anh có một chút thời gian để hoàn thành.
Tịch Minh lắc đầu, không cần đoán anh cũng biết là ai, có thể để cho thiên tài như anh làm loại chuyện ngây thơ như vầy cũng chỉ có cô gái nhỏ Lam Kỳ kia.
Mấy phút đồng hồ sau Thiệu Tử Vũ cuối cùng cũng hoàn thành bản số liệu, đem laptop đưa lại cho Tịch Minh.
"Mẹ nó, hiện tại tớ mới thật sự tin tưởng cái gọi là thiên tài không phải là truyền thuyết."
Anh đưa Thiệu Tử Vũ sửa chữa lại bản số liệu là một phần số liệu con chip buôn bán, anh tốn phần lớn tài lực vật lực vùi đầu vào cái hạng mục này, lại bị mắc kẹt ở phần kỹ thuật, anh mời vô số chuyên gia c