Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1658 lượt.
c.
"Cháo này là mẹ để cho em đưa tới."
Lam Kỳ buông đồ trên tay xuống.
Lý Hạo rõ ràng cảm thấy Lam Kỳ xa cách, nhận lấy đồ trên tay cô, đôi mắt buông xuống vẻ nghiêm túc.
"Kỳ Kỳ, chuyện lần trước là do anh quá xúc động rồi."
Hắn giải thích, hắn không muốn bởi vì chuyện này mà trong lòng cô có ấn tượng xấu với hắn.
"À....Chuyện lần trước em đã sớm quên, không có việc gì em đi trước."
Lam Kỳ nói xong xoay người, cô không muốn cùng hắn đơn độc ở cùng một chỗ.
Lý Hạo lại trước một bước đến trước mặt cô chặn lại đường đi của cô, vốn hắn muốn kéo tay cô nhưng lại buông tha.
"Kỳ Kỳ, em nghe anh nói, Thiệu Tử Vũ thật sự không thích hợp với em."
Lam Kỳ chợt mở to hai mắt.
"Làm sao anh biết được em đang qua lại với anh ấy?"
Cô chưa từng nói cho hắn biết, cả cha mẹ già cũng không biết, Mễ Đóa cũng là mới biết được, làm sao hắn có thể biết?
"Anh"
Lý Hạo tránh ra ánh mắt của cô.
Lam Kỳ đưa ánh mắt nhìn trên bàn làm việc trong phòng hắn, bước nhanh đi qua, cô mở ra ngăn kéo, cô đã nhìn qua hồ sơ vụ kiện của hắn cũng thấy qua nét chữ của hắn, hắn đây không phải là.....
Mở ra một cái ngăn kéo nhỏ trên bàn làm việc, một túi tài liệu thu hút sự chú ý của cô, bởi vì lộ ra một góc dường như là ảnh chụp gì đó.
Lam Kỳ đổ đồ vật bên trong ra, những tấm hình quen thuộc xuất hiện ngay trước mắt.
Là ảnh cô cùng Thiệu ngốc ở cùng một chỗ, có anh đang cõng cô, có anh đang ôm cô, cũng có ảnh bọn họ vui đùa ầm ĩ, đều là ảnh chụp ngày đó tại làng du lịch, xem góc độc ảnh chụp được ở rất xa, nhưng hình ảnh lại cực kỳ rõ ràng.
"Anh cho người theo dõi em!"
Lam Kỳ tức giận, mặc dù hắn ta là anh rể tương lai của cô nhưng làm như vậy thật sự quá đáng, trên thế giới này làm gì có anh rể nào lại cho người đi theo dõi em vợ.
"Kỳ Kỳ, em nghe anh nói, anh làm như vậy là vì muốn tốt cho em."
Lý Hạo đè nén cảm giác đau đớn trong lòng mở miệng, hắn làm như vậy thật sự vì muốn tốt cho cô, làm sao cô lại không hiểu.
"Anh....quả thật không thể nói lý."
Lam Kỳ nghĩ kôhng ra từ mắng người, hắn là anh rể của cô, cô tôn trọng hắn, nhưng hắn cũng không thể làm vậy.
"Kỳ Kỳ, em không hiểu, em còn quá nhỏ, cái xã hội này cực kỳ đen tối, anh chỉ sợ em bị tổn thương, Thiệu Tử Vũ không có khả năng thật lòng thích em, điều kiện anh ta tốt như vậy, anh sợ anh ta chỉ là muốn đùa với em.”
Lý Hạo thu lại tức giận dịu dàng mở miệng.
"Em nói lại lần nữa, chuyện của em không cần anh quản."
Lời của Lý Hạo làm cho cô cực kỳ khó chịu, cô biết điều kiện của Thiệu ngốc tốt, nhưng anh sẽ không đối xử với cô như vậy.
Lý Hạo cười khổ.
"Kỳ Kỳ, anh đã xử lý quá nhiều vụ kiện ly hôn của những kẻ có tiền, khi có tiền bản thân liền trở thành một vật sáng, dễ dàng thu hút các loại hấp dẫn, em có tự tin có thể giữ được trái tim của Thiệu Tử Vũ? Tuy hiện tại anh ta có nói thích em như thế nào, yêu em như thế nào, nhưng hoàn toàn đều vô dụng, bởi vì bản thân anh ta cũng không biết được chuyện sau này của mình.”
Lời này khiến sắc mặt Lam Kỳ trắng không còn chút máu.
"Em không muốn cùng anh thảo luận vấn đề này, nếu anh vẫn coi chúng ta là người một nhà, về sau không cho phép tìm người theo dõi em.” Lam Kỳ hét to.
Lý Hạo cúi đầu, hắn vốn là chỉ là muốn biết người đàn ông nào đang qua lại với cô, nên mới đối với cô làm chuyện như vậy, hiện tại đều biết rõ, cho người theo dõi cô đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì nữa.
"Về sau anh sẽ không làm như vậy nữa.” Hắn đảm bảo.
"Em đi đây."
Lam Kỳ đi tới cạnh cửa, vừa đi đến cửa cô liền quay trở lại, đem những tấm ảnh chụp kia cầm trên tay, những tấm ảnh chụp này là của cô cùng Thiệu ngốc không cần để ở chỗ này.
Đi ra khỏi cao ốc, trong lòng Lam Kỳ rầu rĩ, cô thừa nhận những lời nói của Lý Hạo ảnh hưởng đến cô, không phải là sợ Thiệu ngốc về sau thay lòng đổi dạ mà là cho tới bây giờ anh cũng không có nói anh thích cô, làm cho cô cảm giác cực kỳ thất bại.
Lúc này di động lại vang lên, là điện thoại của Thiệu ngốc.
"Bé con, đang ở nơi nào, còn chưa tới?"
"Em có chút chuyện nên chậm trễ một chút, rất nhanh liền tới."
Lam Kỳ mở miệng, Thiệu ngốc có một năng lực thần kỳ, chỉ cần cảm giác được anh quan tâm cô, tâm tình cô sẽ không khỏi sáng sủa.
"Báo cáo vị trí, ở tại chỗ chờ anh."
"Được."
Lam Kỳ bướng bỉnh cười, đem vị trí hiện tại của cô nói cho anh biết.
Mấy phút sau, xe Thiệu Tử Vũ liền đến.
"Làm sao lại đứng dưới ánh nắng mặt trời?"
Sau khi Lam Kỳ lên xe, Thiệu Tử Vũ lau mồ hôi trên trán cô trách cứ.
Lam Kỳ mượn cơ hội này dựa sát vào thân thể anh, không biết làm sao nhưng cô muốn mỗi ngày đều có thể cùng anh ở cùng một chỗ.
Thiệu Tử Vũ mở máy điều hòa trong xe lên đến độ lớn nhất, anh nhớ không lầm thì đây là văn phòng luật sư của Lý Hạo, bé con vừa mới đi tìm hắn ta.
"Bé con, như thế nào đột nhiên muốn mua đồ dùng trong nhà?"
Cô cảm thấy kỳ lạ, đồ dùng trong nhà vẫn là còn mới, như thế nào anh lại muốn đổi?
"Nghĩ muốn đổi một chút càng thêm thoải mái, mắt nhìn của em chuẩn, một hồi cho em chọn.” Thiệu