Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1328 lượt.
húc nhau ruồi mũi chết, cô bị kẹp ở giữa, biết là sao đây?
Ăn cơm xong, Nhan Tiếu chủ động vào bếp rửa bát, hai người đàn ông ngồi trên sofa, vừa uống trà vừa nói chuyện. Bầu không khí khá thoải mái, đứng trong bếp, thỉnh thỏang Nhan Tiếu còn nghe thấy tiếng cười vọng vào, dường như kẻ vung gươm vương nỏ hồi nãy là người khác. Không biết hai gã nói chuyện về thời học cấp hai hay ôn lại những giây phút khi cùng ở đội bóng, nói tóm lại là rất vui vẻ.
Nhan Tiếu rất thắc mắc, giỏng tai lên lắng nghe “câu chuyện giữa hai người đàn ông”, nhưng tiếc là bếp cách phòng khách khá xa, cộng với tiếng vòi nước chảy lúc rửa bát nên gần như không thu hoạc được gì. Cô rửa bát xong, Hạ Hà Tịch ngồi lại thêm 1 lát nữa rồi cáo từ ra về, nghe thấy vậy yêu nghiệt ủe oải “ừ” 1 tiếng, không hề tỏ ý giữ khách lại.
Nhan Tiếu nghĩ 1 lát, thay dép mở cửa trước: “Giám đốc, để em tiễn anh”
Hỏi người đàn ông một vở kịch
Vì lúc đến mang theo hoa nên Hạ Hà Tịch đỗ xe ở phía đối diện tòa nhà, Nhan Tie71u đi bộ tiễn Hạ Hà Tịch. Bước đến cổng khu nhà, cả hai đều dừng chân.
Hạ Hà Tịch phá vỡ bầu không khí yên lặng trước: “Em có muốn nói gì không?”
“Dạ?” Nhan Tiếu vẫn đang đắm mình trong thế giới nhỏ của mình, đột nhiên bị đánh thức cũng có phần ngơ ngác.
Hạ Hà Tịch cúi đầu nhìn cá nét thanh tú trên khuôn mặt Nhan Tiếu, lắc đầu nói: “Rõ ràng em biết tiễn anh về Văn Dịch sẽ ghen mà vẫn là vậy, không phải có điều gì muốn nói với anh sao?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền cắn chặt môi, im lặng 1 lúc lâu rồi mới rút từ trong túi ra chiếc phong bì ban nãy, rụt rè nói: “Mong anh nhận lại cái này, nếu không em sẽ rất áy náy. Dù sao em và Văn Dịch kết hôn cũng giấu mọi người, đám cười gì đó, hiện tại chưa nghĩ đến. Em…”
Cô chưa dứt lời, Hạ Hà Tịch đã ngắt lời với giọng chắc nịch: “Không phải là áy náy mà là không yên tâm, đúng không?”
Nhan Tiếu sững người, chưa kịp phản ứng gì, Hạ Hà Tịch đã nói tiếp: “Bởi vì kết hôn giả nên mới ngại nhận tiền mừng của người khác, đúng không?” Lúc nói ra câu này, đôi mắt Hạ Hà Tịch lấp lánh nhìn Nhan Tiếu, miệng cười cười tỏ ra rất hào hứng.
Nhan Tiếu không có tâm trạng nào để ngắm, trong lòng hơi giật thột, vội lùi ra sau 1 bước nói: “Hê hê, anh đang nói cái gì vậy?”
Hạ Hà Tịch vẫn cười rất tươi, đưa tay vuốt cằm nói: “Không phải sao? Thế tại sao trên giá treo quần áo của phòng ngủ lớn chỉ có quần áo của 1 mình em?” Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền cuống cuống cúi đầu, ngay lập tức cô nghe thấy trên đỉnh đầu vang lên 1 tiếng cười thích thú:” Tiếu Tiếu, em dễ bị lừa thật đấy”
“Là sao ạh?”
Hạ Hà Tịch chu môi, ngần ngừ đáp: “Nếu hỏi Văn Dịch câu hỏi như thế, chắc chắn cậu ta sẽ phản ứng đuợc ngayai quy định trên giá quần áo bắt buộc phải có quần áo của cả hai vợ chồng? Em bảo có đúng không? CHỉ tiếc rằng…có 1 số câu hỏi khi hỏi em, nét mặt của em đã cho anh câu trả lời chính xác”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu biết mình đã rơi vào bẫy, đang định nói thêm thì Hạ Hà Tịch đã đẩy chiếc phong bì đó về phía Nhan Tiếu nói: “Cứ nhận đi, anh đã nói rồi, đến 1 ngày, Văn Dịch phải trả lại gấp nhiều lần chiếc phong bì này cho anh…”
Trong tíc tắc, Nhan Tiếu củng không biết phải làm gì. Cô không biết cái gọi là trả lại gấp nhiều lần mà Hạ Hà Tịch nói có liên quan gì đến mình hay không, nhưng cuộc gặp gỡ hôm nay đã cho Nhan Tiếu thấy, Hạ Hà Tịch không còn là Kính Nhỏ năm xưa, nhìn ngoài thì tưởng số cô rất đào hoa, tự dưng lại gặp hai ông đa mưu quỷ kế
Hạ Hà Tịch chậm rãi bước đi, bình thản nói: “Nhưng ông chồng giả này đối xử với em xũng không tồi, giấy chứng nhận nhà, sở hữu công ty đều ghi tên em, nghe nói là có ý định cho nhạc mẫu góp cổ phần, thế cũng là hết lòng rồi”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu, người từ đầu đến cuối chỉ đi theo Hạ Hà Tịch, đột nhiên dừng chân, sửng sốt hỏi: “Anh đã điều tra em hả? “ Nói như vậy anh ta đã biết mình có chồng từ lâu rồi ư? Nhưng tại sao anh ta lại điều tra mình? Thậm chí ngay cả công ty cảu Văn Dịch….Nhan Tiếu cau mày, đầu óc tự nhiên rối bời, nhưng trong lòng cảm thấy không vui.
Chỉ vì thích nên phải điều tra đối phương ư?!
Dường như Hạ Hà Tịch đã lường trước được phản ứng của Nhan Tiếu. Anh cười vui vẻ quay đầu đi lại nói tiếp: “Anh không thích là những việc mờ ám, anh có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo rằng, việc điều tra những chuyện này không phải vì em, em vào tập đoàn Chính Uy là việc cũng là tình cờ. Tối hôm đó ở trường anh đã nói rồi, lúc nhìn hồ sơ của em, anh cũng đã giật nảy mình. Sau đó đến khi phát hiện công ty của Văn DỊch có hơn ½ cổ phần là của em, anh càng sửng sốt hơn”
Nhan Tiếu cau mày, càng nghe càng không hiểu Hạ Hà Tịch nói gì, mặc dù tập đoàn Chính Uy rất mạnh, nhưng việc đó không liên quan gì đến người làm trong ngành sản xuất đồ chơi. Nếu là cùng ngành thì việc điều tra công ty mới còn có thể lý giải. vậy thì việc Hạ Hà Tịch điều tra công ty yêu nghiệt được coi là việc công hay việc tư?
Dường như Hạ Hà Tịch cũng nhìn thấu suy nghĩ của Nhan Tiếu, anh lắc đầu nói: “Đừng hỏi anh, anh không tiện tiếc lộ cho lắm”