Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1512 lượt.

máy bay đi, như vậy cũng nhanh hơn.” Tiêu Quý nói.
“Ừ, tớ lập tức lên mạng đặt vé.” Hầu Tử nhanh nhẹn lấy máy tính ra.
“Nhưng mà…bây giờ tớ không có nhiều tiền như vậy.” Mị Mị nhút nhát nói, từ thị trấn của cô ngồi xe lửa đến thành phố B cũng phải đến hai ba trăm tệ, huống chi là ngồi máy bay.
“Nói gì đó! Hầu Ca có nghèo túng cũng còn thừa tiền!”
“Tớ cũng có.”
“Thẻ của Mễ Tu nhà tớ ở chỗ tớ, cậu đừng lo!”
Mị Mị muốn khóc…
Bởi vì thành công đặt vé máy bay nên sáng hôm sau ba mẹ Mị Mị đã đến thành phố B, bốn người xin nghỉ học trực tiếp đưa bọn họ đến bệnh viên nhân dân thành phố, bạn của ba Hầu Tử tìm được một vị chuyên gia ưu tín nhất của bệnh viện đến hội chẩn cho ba Mị Mị, mở ra con đường thuận lợi mau lẹ, đều được ưu tiên trong các phần kiểm tra.
Nhìn thấy các bệnh nhân vô tội bị chen ngang, nhóm người Tiêu Quý không nói gì chỉ nhìn trời, rồi nhìn đông nhìn tây, quả nhiên người quen có khác. Lúc này các cô một lòng nghĩ đến kết quả kiểm tra của ba Mị Mị, không ai nghĩ tới ba Hầu Tử rốt cuộc là thần thánh phương nào, ngay cả viện trưởng cũng đích thân đến thăm hỏi.
Mẹ Mị Mị cùng theo vào kiểm tra, mấy người Tiêu Quý và Mị Mị ở bên ngoài chờ. Toàn thân Mị Mị vẫn căng thẳng, hai tay nắm chặt, cô cúi đầu, lòng dạ như treo lơ lửng giữa không trung, nếu lát nữa kết quả kiểm tra thật là ung thư thì mẹ cô phải sống như thế nào, còn cô phải làm sao, ba chính là bầu trời của cô, nếu bầu trời sụp đổ thì gia đình này cũng sụp đổ. Nghĩ thế, Mị Mị rất muốn gặp Du Phong, rất muốn anh ta ở bên cạnh cô, cho cô bờ vai để dựa vào, có thể kiên định nói với cô, không sao đâu, tất cả đều là một sự nhầm lẫn mà thôi. Thế nhưng anh ta ở đâu, ngày hôm qua và hôm nay giống như bốc hơi khỏi nhân gian, ngay cả một cú điện thoại cũng không có, sáng nay cô gọi điện cho anh ta vẫn không tiếp máy, rốt cuộc anh ta đi đâu rồi…
Tiêu Quý vỗ tay Mị Mị, nhẹ giọng an ủi: “Không sao đâu, vừa rồi bác sĩ cũng nói không sao, phim chụp X-quang của chú hình như không nghiêm trọng lắm.”
“Ừ, tớ chỉ là hơi sợ.” Mị Mị tựa trên vai Tiêu Quý, bất lực khẽ run rẩy.
“Không có việc gì đâu, đừng sợ, bọn tớ sẽ ở cùng cậu.”
Lúc này, Mễ Tu cũng chạy đến bệnh viện. Khi nãy gọi điện cho Tiêu Quý, biết được tình huống hiện tại, anh cũng không lên lớp, buông tất cả mọi chuyện trong tay mà lập tức tới bệnh viện.
“Sao rồi?” Mễ Tu mua bữa sáng đưa cho Hầu Tử, anh xoay người nhìn về phía Tiêu Quý.
“Đang kiểm tra.” Tiêu Quý nói.
“Ừm.” Mễ Tu nhìn sang Mị Mị, thấy cô yếu ớt dựa trên vai Tiêu Quý, anh an ủi nói: “Yên tâm đi, sẽ không có việc gì đâu.”
“Cám ơn.” Mị Mị yếu ớt nói, do dự một chút, cô đứng lên hỏi: “Em không liên lạc được với Du Phong, anh ấy có xảy ra chuyện gì không?”
Mễ Tu hơi nheo mắt, muốn nói lại thôi, một lúc sau anh cất tiếng: “Cách Tử xảy ra tai nạn xe cộ ở nước ngoài, Du Phong và anh Cách Hi bay qua đó trong đêm.”






Kết quả kiểm tra của ba Mị Mị đã có, không phải ung thư phổi, nhưng tình hình cũng chẳng lạc quan. Giãn phế quản, tuy rằng chỉ là thời kỳ đầu, nhưng nếu muộn sẽ không thể khống chế mà trở nên nguy hiểm. Bác sĩ đề nghị nằm viện trước, khống chế bệnh tình, loại bệnh này thuộc loại mãn tính, tất cả đều dựa vào điều dưỡng chậm rãi, sau khi xuất viện phải đặc biệt chú ý, tránh các yếu tố nguy cơ gây bệnh, nhất là hút thuốc, ô nhiễm môi trường, các loại cảm cúm, tránh bụi, hít thở chất khí có tính kích thích, chú ý giữ ấm, thay đổi lối sống không lành mạnh và môi trường cuộc sống. Điều trị bằng thuốc phối hợp với điều dưỡng tại nhà trong thời gian dài, ổn định bệnh tình mới là quan trọng nhất, đương nhiên, căn bản nhất là không thể làm vụng vất vả.
Kết quả tốt hơn nhiều so với dự đoán, Mị Mị và mẹ khóc vì sung sướng, chỉ cần không phải ung thư, miễn là có cách khống chế thì họ đã mừng rồi. Tuy rằng giãn phế quản không có cách trị hết, chỉ có thể dùng thuốc khống chế, nhưng chỉ cần làm theo cách thức thoả đáng, không để cực nhọc, điều dưỡng lâu dài, thì vẫn có thể ổn định bệnh tình.
Mễ Tu làm xong thủ tục nằm viện, Mị Mị và mẹ đưa ba cô đến phòng bệnh, nếu đã tới đây thì ở thêm mấy ngày, dù sao đi xa chữa bệnh, trình độ cao hơn trong trấn nhiều.
Bọn Tiêu Quý theo ở bệnh viện một ngày trời, Mị Mị rất cảm kích, cũng rất có lỗi. Đa số bệnh nhân ở đây đều là mắc bệnh truyền nhiễm, tuy rằng có biện pháp thoả đáng, nhưng biết đâu ngộ nhỡ xảy ra cái gì, huống gì các cô ở cùng cô lâu như vậy, tối qua cũng không nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi học, nói gì cũng phải khuyên các cô trở về ngủ một giấc.
“Tớ và mẹ ở đây là được, các cậu về trước đi.” Mị Mị nhìn các cô, nhẹ giọng nói.
Tới nửa đường, Tiểu Mã Ca và Hầu Tử đã xuống xe, nói muốn về ký túc xá bổ sung giấc ngủ, mà Tiêu Quý và Mễ Tu thì cùng về nhà trọ. Trước khi xuống xe Tiểu Mã Ca nháy mắt nhướng mày với Tiêu Quý, còn liếc về phía Mễ Tu một cái, vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo. Mễ Tu giả vờ không thấy, trong lòng anh nhất thời có cảm giác không tốt.
Quả nhiên, sau khi Ti