Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1506 lượt.
ống hồ sức khoẻ của nó cũng không tốt, khó tránh kiêu căng một chút, em nhân nhượng chút đi, nếu nó tái phát bệnh cũ thì làm sao chứ.”
Lưu Cẩm Trúc bỗng nhiên bật cười, chua xót lại giễu cợt, nhìn Mạnh Học Đông dỗ dành Mạnh Nhụy giống như học sinh tiểu học. Lần nào cũng thế, cho dù ai đúng ai sai, hoặc là xảy ra chuyện gì, Mạnh Học Đông mãi mãi có thái độ như vậy, bảo bà chiều ý, nhường nhịn, tha thứ. Ngày nào như ngày nấy, năm nào như năm nấy, mặc kệ Mạnh Học Đông quan tâm dịu dàng với bà cỡ nào, chỉ cần liên quan đến Mạnh Nhụy, tất cả đều không còn tồn tại.
Lúc trước bà bỏ lại con gái đuổi theo hạnh phúc của mình, lại là hạnh phúc thế này…
Hôm nay sau khi tan học, Tiêu Quý và Mễ Tu cùng đến bệnh viện thăm ba Mị Mị.
Nằm viện gần một tuần, bệnh tình của ba Mị Mị đã ổn định, đối với bệnh giãn phế quản, quan trọng nhất là phải hô hấp đều đặn và không thể mệt nhọc, bọn họ định ngày mai sẽ xuất viện, về nhà điều dưỡng tốt hơn, ở bệnh viện trong thời gian dài tinh thần cũng không tốt lắm.
Mễ Tu và Tiêu Quý vào phòng bệnh, thấy chỉ có Mị Mị ở đó, trên giường trống không, Tiêu Quý đem hoa quả mua tới đặt trên bàn, rồi hỏi: “Chú và dì đâu rồi?”
“Mẹ tớ đưa ba ra ngoài tản bộ, ở trong phòng bệnh mãi cũng khó chịu.” Mị Mị nhẹ giọng trả lời.
“Ừ, đi ra ngoài một chút cũng tốt, nhưng đừng ở lâu quá, bác sĩ không phải đã nói là đừng quá mệt nhọc sao.” Tiêu Quý nhắc nhở.
“Tớ biết, mẹ tớ sẽ đưa ba tớ về ngay thôi.” Mị Mị cười cười, còn nói: “Hôm nay chẳng phải cậu đi làm thêm ở 55 Tuan ư, sao lại tới đây?”
“Tới trưa mới qua, nhân lúc này qua đây thăm chú.” Tiêu Quý cười cười nói.
“Ừm, vậy Mễ Tu thì sao, hôm nay không có lớp à?”
“Tôi đưa cô ấy qua đây trước, lát nữa lại quay về trường đi học.” Mễ Tu nhìn Mị Mị, ánh mắt ôn hoà, nhẹ giọng nói.
“Hả, A Tu anh còn có lớp ư? Sao không nói với em, nếu biết anh còn đi học thì em đã không đòi anh đưa em qua đây.” Tiêu Quý nhìn về phía Mễ Tu, túm tay anh, nũng nịu nói.
“Không sao, tới trưa anh mới đi.” Ánh mắt Mễ Tu ấm áp, nói: “Tan tầm, em ở 55 Tuan chờ anh một lát, có lẽ hơi muộn anh mới qua đó, hồi này trong công ty nhiều việc lắm.”
“Vậy anh đừng đi đón em, em tự mình quay về trường được rồi.” Tiêu Quý nói.
“Không phải em muốn ăn lẩu sao, chờ anh qua đó đưa em đi.” Mễ Tu vén tóc rối trên trán cô, nói dịu dàng.
“Được! Em ở 55 Tuan đợi anh.” Tiêu Quý nghĩ đến ăn uống nên vui vẻ đồng ý.
“Ừm, anh về trường trước.” Mễ Tu xoay người, nhìn qua Mị Mị nói: “Tôi đã mượn xe của công ty, ngày mai chú xuất viện tôi tới đón chú ấy, ngoài ra vé máy bay cũng đặt xong rồi, là chiều mai, tới tối là chú dì có thể về đến nhà.”
“Cảm ơn.” Mị Mị cảm kích nói.
“Không có gì, tôi đi trước.”
Mị Mị cay mũi nhìn Mễ Tu rời đi, nếu mấy ngày nay không có Mễ Tu chạy trước chạy sau, cô sẽ không biết nên làm thế nào vì cô chưa bao giờ gặp phải tình huống thế này. Thật may có bạn cùng phòng của cô, thật may có Mễ Tu. Mị Mị cụp mắt, vặn vẹo bàn tay, ba nằm viện một tuần, Du Phong cũng biến mất một tuần, ngay cả một cú điện thoại cũng không có, đi thế mà cũng yên tâm ư. Mị Mị vẫn cho rằng Doãn Cách Tử sẽ không trở thành chướng ngại giữa cô và Du Phong, dù sao cô ta cũng đã đi rồi, tuy nhiên mặc dù cô ta không ở đây, nhưng cũng có thế đảo loạn cuộc sống của cô, có lẽ bởi vì cô ta vẫn luôn ở trong lòng Du Phong. Nhìn thấy Mễ Tu dịu dàng săn sóc Tiêu Quý, Mị Mị lại cảm thấy tủi thân, lúc cô cần Du Phong nhất thì anh ta lại ở bên cạnh người khác. Cô tưởng rằng trải qua một khoảng thời gian anh ta sẽ thật lòng yêu mình, nhưng hiện tại dường như cô đã không chờ được nữa.
Mễ Tu trở về trường, lại không ngờ nửa đường gặp phải Mạnh Nhụy. Bước chân Mễ Tu chậm lại, nhìn hình bóng mảnh mai kia, ánh mắt anh sâu thẳm.
Vẻ mặt anh không thay đổi, tiếp tục đi về phía trước cho đến khi đứng trước mặt Mạnh Nhụy, suy cho cùng anh vẫn không thể làm như không thấy.
“Có việc sao?” Mễ Tu hỏi.
“Anh Mễ Tu.” Mạnh Nhụy lẩm bẩm, ngửa đầu nhìn anh. Mấy ngày nay cô ta đến khoa máy tính nhưng chưa từng gặp được anh. Cô ta còn tưởng rằng Mễ Tu đang trốn tránh cô ta, hỏi thăm bạn học mới biết được, thì ra là bận chuyện công việc, cô ta thoáng yên tâm, nhưng vẫn nhịn không được mà qua đây tìm anh, đã lâu không gặp, cô ta rất mong muốn nói chuyện với Mễ Tu.
“Anh có thời gian không? Em có lời muốn nói với anh.” Mạnh Nhụy tiến lên một bước nhỏ về phía trước, nói êm dịu.
Mễ Tu theo bản năng lùi ra sau, nhíu mày nói: “Tôi sắp phải lên lớp.”
Mạnh Nhụy khẽ cắn môi dưới, anh không chịu nổi cô ta đến gần anh sao, Mạnh Nhụy lại tiến thêm bước nữa, trực tiếp nắm lấy cánh tay Mễ Tu, đã không còn vẻ yểu điệu của ban nãy: “Anh gạt em! Anh chính là không muốn gặp em!”
Mễ Tu vươn tay, hất tay Mạnh Nhụy ra, anh trầm giọng nói: “Không có chuyện khác thì tôi đi học đây.” Nói xong, anh cất bước rời đi.
Thế nhưng bên hông lại bò lên một đôi tay nhỏ bé, Mạnh Nhụy ôm chặt thắt lưng Mễ Tu, nói không dứt lời: “Anh Mễ Tu, anh đừng đi, đừng đi, em không muốn anh đi!”
Mễ Tu nhíu mày, đã có ch