Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1493 lượt.

u đặt Tiêu Quý trên cánh cửa, anh nắm cằm cô, âm thanh trầm thấp: “Lúc trước mẹ anh thấy em như vậy, bà rất đau lòng, nên mới định thử một lần, bảo anh nói những lời kia với em, điểm này, anh không phủ nhận.”
Tiêu Quý hất tay Mễ Tu ra, nhìn về chỗ khác nói: “Em đã nói biết rồi, anh không cần nói lần thứ hai.”
“Ha ha.” Mễ Tu nhìn dáng vẻ tức giận lại không được tự nhiên của Tiêu Quý, anh đột nhiên cười ra tiếng.
Tiêu Quý mở to hai mắt trừng anh, anh cười cái khỉ khô! Không thấy cô đau lòng sao?
Thấy Tiêu Quý trừng mắt, Mễ Tu càng cười vui vẻ, anh tì cằm trên đầu cô, bờ vai không ngừng run rẩy.
“Anh…cười cái gì?” Tiêu Quý đẩy Mễ Tu ra, tức giận hỏi.
“Không có gì, bộ dạng tức giận của em rất…đáng yêu.” Kỳ thật Mễ Tu muốn nói là, bộ dạng mất tự nhiên của em rất thú vị.
Tiêu Quý cứng họng, thật sự bị Mễ Tu chọc giận, cô vươn tay chỉ vào anh: “Anh…” Thật quá đáng!
Mễ Tu nắm tay cô, ôm thật chặt vào trong lòng, anh kề sát tai cô, phả vào hơi nóng.
“Từng chút một tích lũy nhiều năm như vậy, chúng ta đã không thể chia lìa, bởi vì sao ở bên nhau, còn quan trọng ư?”
Đúng vậy, từ năm 13 tuổi đến giờ, từ trung học cơ sở đến đại học, bao nhiêu ngày ngày đêm đêm, bao nhiêu vui vẻ và ngọt ngào. Lần đầu tiên nắm tay, lần đầu tiên ôm nhau, lần đầu tiên hôn môi, kể cả lần đầu tiên làm tình, bọn họ chứng kiến lẫn nhau, cùng nhau hoàn thành. Cho dù ngay từ đầu không phải vì tình yêu, vậy hiện tại sự cho đi và nhận lại trong tình yêu từ lâu đã bao phủ nguyên nhân ấu trĩ của thuở ban đầu. Tình yêu, không phải một câu, không phải một nguyên nhân, cũng không phải một kết quả, mà là tích lũy dần từng chút một và hiểu rõ lẫn nhau.
Ngửi được hơi thở quen thuộc, Tiêu Quý ở trong lòng Mễ Tu lắc đầu thật mạnh, đúng vậy, vì sao ở bên nhau còn quan trọng ư. Khi ấy, anh chỉ là một đứa nhỏ mười mấy tuổi, biết cái gì là thích, cái gì là yêu. Mà cô, tuy rằng luôn miệng nói lớn lên phải gả cho Mễ Tu, nhưng càng nhiều hơn chính là sự ỷ lại và tin tưởng vào anh. Là bắt đầu từ khi nào cô thích anh chứ, sau khi bắt đầu thì sao, cô không thể không có anh ư, hiện tại ngẫm lại, đã không cần đáp án. Cô chỉ biết rằng, hiện tại, cô và Mễ Tu ở bên nhau, cô rất hạnh phúc rất vui vẻ.
“Ừm, không quan trọng, chỉ cần hai chúng ta tốt đẹp, cái gì cũng không quan trọng.” Tiêu Quý ôm chặt thắt lưng Mễ Tu, nghẹn ngào nói.
Mễ Tu nâng cằm cô lên, lau đi nước mắt chảy xuống, anh khẽ khàng hôn lên, dừng trên mi tâm cô, quý trọng lại thành kính.
May nhờ thói quen tốt của Hầu Tử, mỗi đêm trước khi ngủ đều phải lướt qua diễn đàn, xem bài viết, xem weibo, đúng lúc đó lại phát hiện ra bài viết kia, lúc nó còn chưa được đính lên, cô đã báo cho Mễ Tu nhà Tiêu Quý. Thân là sinh viên ưu tú của khoa máy tính, Mễ Tu động tay một tí, dễ dàng xoá bỏ bài viết kia, nhân lúc số người đã đọc còn chưa nhiều.
Cuộc sống của Tiêu Quý vẫn theo quy luật trước kia, đi học làm thêm tìm Mễ Tu, nhìn như sóng yên gió lặng, dường như không bị chút ảnh hưởng từ bài viết kia. Nhưng mà bọn Hầu Tử cũng nhận ra, gần đây Tiêu Quý thường thường thẫn thờ, lúc đi học lại không tập trung, thậm chí có người nói chuyện với cô, cô sẽ hỏi một đằng trả lời một nẻo, sau đó người ta đến tìm cô, cô sẽ chớp đôi mắt to trong suốt, vô tội nhìn người ta, hỏi một câu, bạn có việc à…
Chẳng hạn như hiện tại. Một nam sinh cùng lớp đứng trước trước mặt Tiêu Quý, nhã nhặn lịch sự nhìn cô, cầm hai vé xem phim trong tay.
“Bạn có việc à?” Tiêu Quý ngừng tay thu dọn đồ đạc, nhìn người ta với vẻ rất vô tội mà hỏi.
“Ngày hôm qua không phải bọn mình đã bàn xong rồi à, hôm nay tan học cùng nhau đi xem phim.” Chàng trai cười ngại ngùng, đẩy nhẹ mắt kính, lộ ra hàm răng trắng bóng.
“…Tôi có nói ư?” Tiêu Quý ngây ngốc hỏi. Cô chưa từng nói qua chuyện này? Sao có thể được! Cô chỉ cùng Mễ Tu nhà cô đi xem phim thôi!
“Ha ha, bạn học Tiêu Quý, bạn thật sự rất đáng yêu, ngày hôm qua mình hỏi bạn có thể cùng mình đi xem phim không, bạn hứa với mình rồi, bây giờ chúng ta đi thôi, để giành được chỗ tốt.” Chàng trai bị vẻ mặt ngơ ngác của Tiêu Quý chọc cười, anh ta cảm thấy cô càng đáng yêu xinh đẹp hơn.
“…” Tiêu Quý dường như nhớ ra, ngày hôm qua anh chàng này nói rất nhiều chuyện với cô, cô cũng thuận miệng đồng ý một câu, nhưng mà xem phim gì chứ…
Chàng trai nhìn Tiêu Quý với vẻ chờ mong, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng. Tiêu Quý im bặt, bởi vì hôm qua cô thật đã hứa rồi, vì thế bây giờ ngượng ngùng từ chối người ta, cô quay đầu nhìn qua Tiểu Mã Ca và Hầu Tử đang đứng bên cạnh xem kịch vui, Tiêu Quý chắp tay trước ngực, chớp chớp đôi mắt to.
Tiểu Mã Ca và Hầu Tử tiếp nhận ánh mắt cực nóng của Tiêu Quý, hai cô hờ hững nhìn về phía anh chàng kia, ánh mắt hai chiều bắt đầu bắn phá toàn diện. Từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, năm giây sau, hai cô lắc đầu với Tiêu Quý. Qua sự đánh giá của các cô, anh chàng này thanh tú có thừa, nhưng không đủ khí chất, hoàn toàn không phù hợp với khẩu vị giang hồ cuồng dã ngang ngạnh của hai cô.
Tiêu Quý mở to mắt, lại chớp chớp đôi mắt