pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

vụ bưng trà rồi đưa thực đơn. Lưu Cẩm Trúc nhận thực đơn, tuỳ tay lật mở, bà khẽ cười, đưa cho Tiêu Quý nói: “Hay là gọi vài món con thích ăn nhé, nếu không ăn ngon lần sau mẹ sẽ nấu xong rồi đưa đến trường cho con.”
Tiêu Quý cúi đầu, thản nhiên nói câu không cần, cô lật thực đơn, trong lòng dâng lên chua xót, chẳng lẽ bà còn nhớ cô thích ăn gì sao, đã nhiều năm rồi.
Tuỳ tiện gọi vài món, chủ yếu là món ăn nhẹ, Tiêu Quý khép lại thực đơn, đưa cho người phục vụ.
“Muốn gọi cá hấp cay hay là thịt xé sợi hương cá không?” Lưu Cẩm Trúc hỏi, những món kia không có ớt, bà sợ Tiêu Quý ăn không quen.
“Không, tôi muốn ăn thanh đạm một chút.” Tiêu Quý nhẹ giọng nói, cô còn nhớ có một lần Lưu Cẩm Trúc ăn ớt thì bị đau dạ dày, hiện tại bà gầy như vậy, nếu đau dạ dày nữa thì sẽ trở thành da bọc xương.
“Được rồi, ăn nhẹ cũng tốt, vậy con muốn uống gì, không thì sữa chua nhé, mẹ nhớ con rất thích uống sữa chua.”
“Nước trái cây đi.” Cô cũng không phải con nít, uống sữa chua gì chứ.
“Được, vậy gọi hai ly nước trái cây, thêm một phần salad trái cây.” Sau khi nói với người phục vụ, Lưu Cẩm Trúc đưa lại thực đơn, ra hiệu cô gái kia ra ngoài.
Người phục vụ đóng cửa lại, trong phòng tức thì im lặng, Lưu Cẩm Trúc không biết nên nói những gì, bà có nhiều lời muốn nói, nhưng lại sợ nói sai, khiến Tiêu Quý không vui, cô có thể cùng bà đi ăn thì đã là đáng quý, bà không muốn phá hỏng.
Tiêu Quý uống trà, cũng chẳng nói gì, tất cả bất an của bà cô đều nhìn thấy, nói thật, cô hơi đau lòng.
“Tiểu Quý, con…gần đây học hành thế nào?” Lưu Cẩm Trúc chọn một đề tài tương đối an toàn, dè dặt hỏi.
“Ừm, cũng ổn.” Tiêu Quý bình tĩnh trả lời, ngoại trừ thỉnh thoảng thất thần, những mặt khác đều ổn.
“Vậy là tốt rồi, môn lịch sử đòi hỏi phải học thuộc lòng, chắc chắn rất buồn tẻ, con cũng đừng mãi quấn lấy sách vở, lúc rảnh rỗi ra ngoài nhiều một chút, thả lỏng tinh thần.”
“Ừm, tôi và Mễ Tu cũng thường ra ngoài.”
Nhắc tới Mễ Tu, Lưu Cẩm Trúc thu lại vẻ khẩn trương ban nãy, trong ánh mắt đều là vẻ ôn hoà, bà ân cần hỏi: “Con và Mễ Tu quen nhau lâu như vậy, tình cảm nhất định rất tốt.”
“Ừ.” Tiêu Quý thản nhiên đáp.
“Nhưng Tiểu Quý à, con là thân con gái, tuy rằng mẹ rất yên tâm về Mễ Tu, nó làm việc có chừng mực, nhưng… Dù sao hai đứa cũng còn là sinh viên, ở trong trường phải chú ý một chút. Con đừng chê mẹ dong dài, mẹ không phải muốn xen vào việc của con, chỉ là, chỉ là hy vọng con và Mễ Tu có thể bên nhau lâu dài, con đừng trách mẹ lắm lời.” Lưu Cẩm Trúc đột nhiên im lặng, lo lắng nhìn Tiêu Quý, sợ cô sinh lòng phản cảm đối với bà, cho rằng bà nói nhiều quá, dù sao bà cũng là một người mẹ không làm tròn bổn phận, hiện tại đột nhiên nói nhiều như vậy, rất dễ làm cho Tiêu Quý nghĩ nhiều.
Hiển nhiên người nghĩ nhiều là Lưu Cẩm Trúc, trong lòng Tiêu Quý lại hơi ấm áp bởi những lời vừa rồi của bà. Tuy rằng cô không nói gì, nhưng trong lòng đã không còn vẻ mất tự nhiên của ban nãy.
Thấy Tiêu Quý không nói chuyện, nhưng vẻ mặt không tệ, Lưu Cẩm Trúc thoáng yên tâm, bà cười nhẹ, còn nói: “Mễ Tu là thằng bé hiểu chuyện, cũng biết chăm sóc người khác, mẹ nghe nói nó học khoa máy tính, hơn nữa còn đạt thành tích nhất nhì trong khoa.”
“Ừ, đó là đương nhiên, Mễ Tu nhà tôi là tốt nhất, bộ dạng đẹp trai, năng lực xuất sắc, là sinh viên ưu tú của khoa máy tính!” Nói đến Mễ Tu, Tiêu Quý đã bắt đầu nói không ngớt, cô khẽ cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền.
Lưu Cẩm Trúc sửng sốt, lập tức nói tiếp: “Đúng vậy, đúng vậy, bộ dạng rất đẹp trai, sau này con cái của hai đứa nhất định thông minh lại xinh đẹp!”






Bởi vì đột nhiên nhắc tới Mễ Tu, Lưu Cẩm Trúc và Tiêu Quý coi như hoà thuận ăn bữa cơm này. Lưu Cẩm Trúc cũng âm thầm vui mừng, rốt cuộc đã tìm được một điểm lấy lòng Tiêu Quý, đó chính là nói đến Mễ Tu nhà cô, không ngừng khen ngợi, không ngừng tán thưởng, chỉ cần đề tài có liên quan đến Mễ Tu thì Tiêu Quý sẽ vui vẻ tiếp lời, nói đến chỗ nào vui vẻ còn có thể cười với Lưu Cẩm Trúc, lộ ra hai má lúm đồng tiền thật sâu.
Bởi vì sợ muộn giờ học của Tiêu Quý, cũng sợ dục tốc bất đạt, sau khi ăn xong Lưu Cẩm Trúc đưa Tiêu Quý về trường. Muốn Tiêu Quý chấp nhận bà, tha thứ cho bà, không phải là chuyện một sớm một chiều, bà không thể nôn nóng, phải làm từ từ. Hôm nay Tiêu Quý chịu cùng bà đi ăn cơm, còn chịu nói nhiều với bà, Lưu Cẩm Trúc đã rất thoả mãn.
Tới cổng trường, Lưu Cẩm Trúc dừng xe lại, Tiêu Quý quay đầu nói: “Tôi đi xuống trước.” Không đợi Lưu Cẩm Trúc nói gì, Tiêu Quý đã mở cửa xuống xe.
Kỳ thật, trong lòng Tiêu Quý vẫn mâu thuẫn, cô biết chuyện năm đó không thể hoàn toàn trách Lưu Cẩm Trúc, dù sao cô cũng chứng kiến mấy năm bố sống mơ màng, gánh nặng một nhà ba người tất cả đều đặt trên người bà, mà bố còn cãi nhau với bà, đổi lại người khác, thời gian qua lâu cũng sẽ không chịu nổi. Lần đó cãi nhau Lưu Cẩm Trúc bỏ đi, tuy rằng bà không phải ngọn nguồn dẫn tới sự việc, nhưng bà là ngòi nổ dẫn đến tai nạn xe của cô và bố, đốt lê