Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
ữa, bởi vì sẽ không ai xoa đầu cô, nói với cô rằng Tiểu Quý rất ngoan. Cô đánh nhau với bạn học, cãi lại thầy cô, trốn học, ngày nào cũng chơi chung với bọn thanh niên hư hỏng, bắt chước bộ dáng của bọn họ, nhuộm tóc, uống rượu, thậm chí hút thuốc, khi đó cô chỉ có 13 tuổi.
Cũng may còn có người không vứt bỏ cô, cũng may Mễ Tu nói với cô, làm bạn gái tớ đi. Tiêu Quý đến chết cũng sẽ không quên, khoảnh khắc đó, cảm xúc trong lòng cô chính là được cứu thoát khỏi cảnh tuyệt vọng. Cô giống như có linh hồn, có sự ấm áp, chàng trai cô vẫn thích đã cứu cô khỏi tan hoang.
Thời gian ở bên Mễ Tu, mỗi ngày đều là hạnh phúc, Tiêu Quý dần dần quên đi những hồi ức tối tăm kia, phủ đầy bụi lên bọn chúng, đặt kín đáo trong một góc xa nhất dưới đáy lòng, cô không muốn nhớ lại nữa, không muốn lại hỏi mình tại sao.
Hiện giờ cô trở lại trạng thái này, hồi ức sống dậy khiến cô sợ hãi. Có lẽ từ lúc nhìn thấy Lưu Cẩm Trúc, hồi ức kia đã được đánh thức, nhưng mà cô nói với chính mình, phải quên đi, nói với chính mình, đừng suy nghĩ nữa.
Nhưng vào lúc này, cô không thể nói với mình, đừng để ý một bài viết ngắn chừng trăm chữ kia, nó đã phá hủy thành lũy mà cô xây dựng nhiều năm. Đem cô phơi bày rõ ràng trước mặt người khác.
Chuông di động đột nhiên vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng, Tiêu Quý lại giật mình, hoảng sợ nhìn về di động của mình.
Bọn Hầu Tử lại lo lắng, phản ứng vừa rồi của Tiêu Quý thật doạ người, trong đôi mắt to kia không giấu được vẻ bối rối và sợ hãi.
Tiêu Quý cầm di động, nhìn chằm chằm cái tên đang hiện trên màn hình, cô chần chừ vài giây rồi nhấn nút tắt máy. Giờ phút này cô muốn yên tĩnh, ngủ một giấc thật ngon, có lẽ khi thức dậy sẽ không có chuyện gì.
Nhìn thấy Tiêu Quý từ từ đi qua giường mình rồi nằm trên đó, đưa lưng về phía các cô, im lặng đi ngủ, Hầu Tử bất an nhìn về phía Tiểu Mã Ca.
Tiểu Mã Ca thở dài, gật đầu với cô, lúc này hãy để Tiêu Quý yên tĩnh một chút, bây giờ phải nhanh chóng xoá bài viết kia, thật may Mễ Tu học khoa máy tính, đăng nhập vào diễn đàn xoá một bài viết không có gì là khó. Nếu bài viết này được đính lên, bạn học cùng khoa sẽ nhìn thấy, rất dễ dàng liên tưởng đến Tiêu Quý, tới lúc đó cô phải sống thế nào ở đại học B.
Tiêu Quý nằm trên giường, đắp chăn tới con mắt, cả người chìm trong bóng tối.
Cô không thể kiềm nén bản thân, trong đầu nhớ lại cảnh tượng kia, cô thậm chí có thể ngửi được mùi ga cay nồng. Mùi rượu đầy phòng, bố đỏ mắt nhìn cô, đau thương lại tuyệt vọng, lúc khóc lúc cười, ông loạng choạng đi qua, run rẩy ôm cô, mơ hồ nói với cô, con đừng sợ, rất nhanh sẽ không sao, không bao giờ đau khổ nữa, bố dẫn con đi cùng… Đừng, đừng nhớ nữa, cô muốn ngủ, bố yêu thương cô, bố sẽ không bao giờ muốn cô chết, sẽ không…
Nước mắt ướt đẫm áo gối, Tiêu Quý dốc sức đè nén, bọc chăn thật chặt, ép mình ngủ đi.
Ngày hôm sau, đôi mắt của Tiêu Quý khiến ba cô bạn hết hồn.
Sưng phù thành như vậy? Không phải quả hạch đào mà còn to hơn cả quả hạch đào.
Chườm đá, rồi lại dùng miếng dán, ngay cả kem dưỡng mắt vô địch của Tiểu Mã Ca cũng đem ra. Lúng ta lúng túng thoa xong, Tiêu Quý cầm gương trang điểm lên nhìn, được rồi, còn sưng hơi hồi nãy.
Tiểu Mã Ca lặng lẽ ném kem dưỡng mắt vào trong ngăn kéo, Hầu Tử buông túi chườm đá trong tay, ngửa đầu nhìn lên trần nhà, Mị Mị vặn vẹo bàn tay, hổ thẹn cúi đầu.
Quả nhiên, kết quả của xử lý cùng lúc thường thường biến khéo thành vụng.
Mễ Tu vỗ nhẹ lưng cô, cảm nhận được sự run rẩy của cô, nỗi đau trong lòng anh kéo dài. Tối qua biết được chuyện bài viết, anh mau chóng mở trang web, đăng nhập diễn đàn, xoá ngay bài viết kia, thời gian xoá bài chưa đến mười phút, không có mấy người đọc được. Rốt cuộc là ai gửi bài này, Mễ Tu vẫn chưa biết, nhưng nếu có người muốn tổn thương làm hại Tiêu Quý, kẻ đó tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ. Chuyện này đối với Tiêu Quý là một đả kích quá lớn, mỗi lần nhớ lại đều là đau thương, trước kia Mễ Tu không biết, giờ đã biết rồi, anh làm sao có thể để cô chịu đựng những tổn thương đó chứ.
“Em phải đi học, sắp muộn rồi.” Tiêu Quý ngẩng đầu, đôi mắt sưng phù nhìn Mễ Tu, yếu ớt nói.
“Ừ, anh đưa em đi.” Anh nắm tay cô, nhẹ giọng nói.
Lúc sắp đến khoa lịch sử, Mễ Tu đột nhiên nhớ tới một việc, anh siết chặt bàn tay Tiêu Quý, nghiêng người, nhìn cô hỏi: “Có cái gì muốn hỏi anh không?”
Tiêu Quý ngẩn ra, rồi cụp mắt, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Không có.” Rõ ràng nghĩ một đằng nói một nẻo.
Đôi mắt Mễ Tu sâu thẳm, anh nheo mắt, hơi cúi người, nắm vai Tiêu Quý: “Thật không có ư?”
Ánh mắt Tiêu Quý nhìn về nơi khác, âm thanh nhẹ như muỗi kêu: “Trong bài viết có nói, lúc trước anh muốn em làm bạn gái của anh là vì dì Mai bảo anh làm vậy… có phải không?”
“Phải.” Mễ Tu trả lời, không chút gợn sóng.
“Em biết rồi, em phải đi học.” Tiêu Quý giãy khỏi tay Mễ Tu, xoay người muốn đi.
Mễ Tu thở dài, anh sải bước chân, nắm lấy tay Tiêu Quý, lách người vào trong phòng học không có ai.
Đóng cửa lại, Mễ T