Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
y sao?” Hắn chính là vị ca ca mà Oản Oản kính trọng nhất.
Ninh Ngọc Hành ngẩn ra, lập tức than thầm : Tiểu muội muội của mình, ánh mắt thật không tốt. Lang quân như ý đốt đèn lồng cũng không tìm thấy đang ở ngay trước mắt mà sao muội ấy lại không thấy chứ?
Đại ca đã rời đi. Tuy rằng trong lòng Ninh Oản cảm thấy không muốn nhưng ít nhất nàng cũng hiểu được tình cảm của Bùi Khuyết với mình. Hóa ra, y lại muốn như vậy – Thích nàng nhưng không cưới nàng, bởi vì không muốn liên lụy đến nàng.
Ninh Oản vươn bộ móng vuốt nhỏ, cào cào vào tay y muốn an ủi.
Bùi Khuyết cúi đầu, nhìn con mèo nhỏ trong ngực, đột nhiên nghĩ đến cái gì, vô cùng dịu dàng, từ tốn hỏi : ”… Nếu như em là Oản Oản thì kêu lên một tiếng trả lời ta có được không?”
Ninh Oản ngơ ngác, ngây ngốc nhìn nam tử ở trước mắt, trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc vô cùng, sau đó lại cúi đầu, thầm nghĩ : Không được! Nàng đã đồng ý với Sở Vân Thâm rồi.
Bùi Khuyết nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu con mèo nhỏ. Y thật khờ. Người mà Oản Oản bận lòng, sao có thể là y chứ? Tuy biết rõ như vậy nhưng y vẫn ôm hy vọng.
Y nhớ rõ, ngày ấy, ở Minh Tú sơn trang, thiếu nữ sắc mặt ửng đỏ chính miệng nói với y : Kỳ thực trong lòng ta đã sớm chọn được người thích hợp, không phải là hắn.
Đúng vậy, không phải là Cố Giang Nghiêu. Trong nháy mắt, y có nghĩ tới. Người kia phải chăng là mình.
Y biết rất rõ là nàng không thích hoàng cung, không thích…Mình. Thế nhưng, y vẫn nghĩ đến khả năng đó.
Lúc này, Ninh Oản không hề biết được suy nghĩ trong lòng của Bùi Khuyết, ngoan ngoãn dựa ở trong ngực của y, nghĩ thầm : A Khuyết! Lúc thiếp trở lại được thân thể của mình, thiếp nhất định sẽ bồi thường thật hậu hĩnh cho chàng. Cho dù chàng cự tuyệt thiếp, thiếp cũng sẽ mặt dày mày dạn theo chàng.
Kiêu Ngạo Xinh Xắn Đáng Yêu.
Gần đây Bùi Khuyết rất bất ngờ nhận ra, con mèo nhỏ của mình càng lúc càng nhiệt tình. Nói thế nào nhỉ, tối lúc đi ngủ, ban đầu nó sẽ ngủ trong giỏ thật ngoan nhưng chỉ chốc lát sẽ chạy lên giường y, sau đó chui vào chăn đệm.
Mới đầu y tưởng vào đông, cô nhóc sợ lạnh, cho nên để chăn trong ổ nó thật ấm, nhưng sau đó mới biết, mèo nhỏ hằng đêm vẫn chui vào chăn, cùng y ngủ.
Động tác của nó rất nhẹ, y cũng khó nhận ra, nhiều khi tỉnh dậy mới phát hiện nó nằm bên cạnh, mỗi khi nhìn thấy mèo con im lặng ngủ bên cạnh, y lại có một cảm giác rất lạ.
Y không biết con mèo này bị làm sao, chờ đến lúc duyệt xong tấu chương, mới đoán thử: hay mèo con động tình?
”Meo”. Không cần !
”Ừ, vậy không nuôi”. Bùi Khuyết thản nhiên nói, trong lòng cũng thở nhẹ một hơi, cảm giác vừa rồi, giống như mang thứ mình thích đi tặng cho người khác, đúng là… rất vớ vẩn.
Ninh Oản nhìn Bùi Khuyết bỏ qua ý định lúc nãy, vui vẻ liếm tay y, đầu cũng cọ cọ vào lòng ngực y, nhìn xem thử y đang xem cái gì, nhưng vừa thấy thân mình Ninh Oản liền run lên, cừng đờ.
Bùi Khuyết cũng không biết tại sao con mèo nhỏ trong ngực biết chữ, tiếp tục dịu dàng vỗ về nàng, một chút lại một chút… đột nhiên, mèo con “phì phì” rồi nhảy ra khỏi vòng ôm của mình, chạy ra khỏi thư phòng.
Bùi Khuyết mờ mịt, nhưng mà bộ dạng vừa rồi của nó, giống như là .. . giận?
*
Ninh Oản đâu chỉ là giận, còn là giận đến mức giơ chân.
Bùi Khuyết còn…. Ninh Oản bực bội chạy đi, sau đó gãi gãi đầu, bất đắc dĩ cực kì. Hóa ra y nghĩ nhiều ngày nay mình nhiệt tình là vì……. là vì động tình? Còn muốn giúp nàng tìm bạn tình? Nàng thực sự muốn lập tức nói cho y biết nàng là Ninh Oản.
Nhưng mà không được, Sở Vân Thâm đã đồng ý giúp nàng sớm trở về cơ thể mình, nàng đồng ý rồi, không được để Bùi Khuyết biết thân phận.
Nàng không hiểu ý tứ của Sở Vân Thâm, nhưng làm A Cửu, nàng ở bên Bùi Khuyết đương nhiên cũng không muốn y biết mình là Ninh Oản, hơn nữa nàng tin tưởng vào năng lực của Sở Vân Thâm, cả nước Đại Chiêu cũng chỉ có y có thể giúp nàng.
Ninh Oản một mình nằm trong giỏ chờ một lát, càng nghĩ càng giận, nếu y dám tìm một con mèo cho nàng, nàng liền…. Ninh Oản cúi đầu, nàng có thể làm gì chứ?
Giờ nàng chỉ là một con mèo thôi mà, cùng lắm cũng là dựa vào sự yêu chiều của Bùi Khuyết thôi
*
Ngày thứ hai, Bùi Khuyết mang nàng đến Minh tú sơn trang.
Lần trước huynh trưởng vội vàng quay lại, nàng chưa nhìn được, giờ đã có cơ hội rồi, đương nhiên là nàng sẽ muốn đi. Chỉ là…. nàng còn giận Bùi Khuyết được không?
Tuy Bùi Khuyết không biết con mèo nhỏ này náo loạn cái gì, nhưng y nhớ ngày ấy lúc đến phủ Việt quốc công, con mèo quấn quít lấy mình như thế, nó thích ra ngoài, nên giờ cũng mang cô nhóc hiếm khi im lặng này đi theo.
Thái tử điện hạ mời, đệ tử các nhà quan ở thành Định An không dám từ chối, nhưng mà mỗi người thành Định An đều biết thái tử xưa nay thích yên tĩnh, sao lại mở thiết yến, đúng là hiếm có.
Cố Giang Nghiêu căn bản không nghĩ tới, thứ nhất đó là vì Ninh Oản, quan hệ của thái tử và Ninh Oản, y cũng biết được, mấy ngày nay Ninh Oản xa cách với y, y cũng biết, ngày ấy gặp ở quán, l