Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.
, nàng càng cao hứng, sau đó nàng thoáng ngẩng đầu, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lên mặt y.
Bùi Khuyết giật mình, trên mặt có gì mềm mại – là mèo con liếm y.
Chính là … khiến y nhớ đến giấc mộng ngày ấy, tiểu nha đầu vươn cánh tay trắng noãn ôm lấy cổ y, sau đó cũng liếm….
”Meo….” Ninh Oản thỏa mãn kêu một tiếng, ngẩng đầu nhin Bùi khuyết, nhưng lại phát hiện khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ.
Hả? Bị một con mèo liếm mà cũng thẹn thùng sao?
Thực Sự Xa Cách
Trông thấy con mèo nhỏ mở to đôi mắt long lanh nước nhìn mình không hề chớp, Bùi Khuyết không nhịn được khẽ ho khan vài tiếng. Sau đó lập tức giơ tay ôm con mèo nhỏ vào lòng, vừa nhẹ nhàng xoa đầu nó vừa nói : ” A Cửu! Đừng nghịch nữa.”
Thoạt nhìn sắc mặt Bùi Khuyết vẫn như thường nhưng trong lòng y lại cảm thấy có chút nghi hoặc – bởi vì điều gì thì ngay cả bản thân y cũng không rõ. Vừa rồi, sao y lại có cảm giác gương mặt mình hơi nóng lên. Giống như lần đó, tiểu nha đầu kia chớp chớp đôi mắt tròn to nhìn mình. Ánh mắt đó mang theo vẻ rạng rỡ, thơ ngây, ngập tràn ý cười, giọng nói vừa dịu dàng lại vừa ngọt ngào, nói : ” A Khuyết! Thực ra thì huynh…đang ghen phải không”.
Lúc đó, nhất thời, y không thể có phản ứng gì, chỉ cảm thấy mang tai càng ngày càng nóng…
” Meo meo” Ninh Oản vui vẻ khẽ kêu lên một tiếng. Ninh Oản bị y ôm vào trong ngực. Tuy rằng nàng không thấy nhìn thấy mặt của y nhưng… Nàng vẫn có thể liếm liếm tay y nha.
Bùi Khuyết chọc chọc vào đầu con mèo nhỏ ở trước ngực, giọng nói có vẻ lạnh lùng, nói : ” Nghịch ngợm quá!”.
” Meo meo” Ninh Oản ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết, cặp mắt long lanh nước chớp chớp, không hề sợ hãi cào cào ngón tay của y, kêu : ” Meo meo meo meo meo meo…”
Bùi Khuyết : ”…” Được rồi, con mèo bướng bỉnh này đã theo y lâu như vậy, nó đã hoàn toàn biết rõ bản tính của y rồi, biết y không nỡ quở trách nó. Bùi Khuyết cảm thấy hơi nhức đầu, khẽ xoa xoa trán.
Mắt thấy đã đến Minh Tú sơn trang nhưng quần áo của mình vẫn xốc xếch, Bùi Khuyết lập tức đặt con mèo nhỏ ở trong lòng sang một bên, bắt đầu chỉnh lại quần áo. Tuy rằng Ninh Oản nghịch ngợm nhưng vẫn biết chừng mực, ngoan ngoãn nhìn Bùi Khuyết. Chỉ là ánh mắt lại luôn chăm chú nhìn y, không hề chớp mắt.
Bùi Khuyết thoáng cúi đầu, trông thấy con mèo nhỏ mở to cặp mắt tròn nhìn mình.Tuy rằng bị nhìn như vậy khiến y có cảm giác cả người không được tự nhiên, thế nhưng… A Cửu rõ ràng là một con mèo. Cho dù nó là mèo cái thì cũng có gì phải xấu hổ chứ?
Mấy ngày này, y càng ngày càng cảm thấy con mèo nhỏ này có hơi kỳ lạ. Nó rất thông minh, căn bản không giống một con mèo, ngược lại…giống như một con người vậy.
Có Bùi Khuyết ở bên cạnh khiến cho Ninh Oản cảm thấy mỗi ngày đều là cảnh đẹp ý vui. Hơn nữa gương mặt của Bùi Khuyết tuấn tú nhìn mãi cũng không chán. Cho dù là vẻ mặt thản nhiên hay lúc y nhìn nàng cười nhẹ, hay là dáng vẻ ngoan ngoãn lúc ngủ, cũng khiến cho nàng yêu thích không thôi.
Nếu như nàng trở về thân thể của chính mình. Nàng sẽ không có cách nào nhìn y lộ liễu như thế được, sờ y…liếm y. Con gái đa phần đều muốn tỏ ra rụt rè một chút, cũng vì nguyên do đó nên nhân lúc này, nàng muốn làm việc mà mình thích.
Thường An vén rèm lên, nhìn thấy Thái tử điện hạ tuấn tú vô song của mình, đột nhiên động tác hơi ngừng lại một chút, trong lòng âm thầm nghi hoặc : Sao mặt điện hạ lại đỏ như vậy? Hơn nữa, áo choàng trên người… Nếu không phải ở bên trong chỉ có ngài ấy và một con mèo, ông nhất định sẽ hiểu lầm điện hạ cất giấu trong xe ngựa một cô gái đó.
Bùi Khuyết không hề biết suy nghĩ trong lòng Thường An, lập tức ôm con mèo nhỏ trong lòng bước xuống xe ngựa.
Thái tử điện hạ giá lâm, mọi người đều hành lễ. Có không ít thiếu nữ khuê các chỉnh trang lại dung mạo, thỉnh thoảng lại e thẹn ngẩng đầu, chiêm ngưỡng thái tử điện hạ tao nhã vô song, vừa nhìn thấy y, nhất thời đều mất hồn. Nam tử kia quả thực tuấn tú như thần tiên. Cho dù y không có thân phận tôn quý, cũng có vô số thiếu nữ xếp hàng mong được ngã vào lòng y.
Lúc đó, Ninh Ngọc Hành đang không biết làm thế nào để nói chuyện với vị ” muội muội ” ở trước mắt này. Vừa nghe thấy Thái tử điện hạ giá lâm, tự nhiên y lại cảm thấy giống như tìm được cái phao cứu mạng duy nhất, lập tức dắt thiếu nữ ở bên cạnh, đi đến chỗ mọi người quỳ xuống.
” Thần Ninh Ngọc Hành tham kiến thái tử.” Đại tướng quân tuổi trẻ tài cao, anh minh thần võ, tự nhiên quỳ xuống. Sau đó, y lập tức nhìn về phía ” Muội muội’ vẻ mặt ngây ngốc, nháy mắt một cái, ra hiệu : Đồ ngốc! Còn không mau quỳ xuống!
Cổ tay bị đau, hoàng y thiếu nữ lập tức thu hồi ánh mắt đang chiêm ngưỡng mỹ nam lại, nhanh chóng quỳ xuống hành lễ.
Bùi Khuyết nhìn hoàng y thiếu nữ ở trước mắt, nhíu mày, chỉ nói một câu : ”Không cần đa lễ, đứng lên đi.”
Lần này, y thiết yến vốn là muốn gặp riêng Cố Giang Nghiêu nhưng y và Cố Giang Nghiêu không hề có giao tình gì. Nếu như chỉ mời một mình hắn, sẽ khiến cho người khác nghi ngờ. Hôm nay, tất cả con cháu