Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.

ửu, lúc nào cũng gần bên Bùi Khuyết, một chút cũng không kiêng kị.
Nhưng mà nhìn cái bộ dạng này của Phó Dư Thù, chắc là không chiếm được tiện nghi gì của Bùi Khuyết rồi.
Ninh Oản vui vẻ cong môi, tâm tình sung sướng.
”Đứng lại, ngươi là ai?”
Ninh Oản đang định đi, đột nhiên sau lưng có tiếng gọi, nàng ngẩng đầu lên, là Thường An hầu hạ bên Bùi Khuyết, nhưng nhớ đến trang phục của mình hiện tại, nàng cúi đầu, lấy lệnh bài huynh trưởng đưa cho nàng dắt trên thắt lưng: “Tiểu nhân là người phủ Việt quốc công, thiếu gia sai đến nhắn gấp với thái tử điện hạ”.
Thường An đương nhiên biết tướng quân phủ Việt quốc công và thái tử từ nhỏ giao tình rất tốt, nhìn lệnh bài thấy không có nghi ngờ rồi đem người tới Đông cung.
Ninh Oản thờ phào một hơi, may mà gặp Thường An.
Ninh Oản bị đưa đến thiên điện.
”Thái tử đang tắm, ngươi chờ ở đây một lát”. Nói chuyện với nàng là một cung tỳ nàng có biết, tên là Lục Hòa, làm điểm tâm rất ngon, vẻ mặt cũng trẻ con nên nàng rất thích.
Ninh Oản gật đầu. Chỉ cần có thể gặp Bùi Khuyết, nàng nguyện ý chờ.
Đang lúc Ninh Oản cúi đầu trầm tư, nhóm nô tài nói chuyện lại rơi vào tai.
”Mới vừa rồi thái tử điện hạ tắm rửa A Cửu cũng theo vào… Ai mang nó ra đi, lúc thái tử tắm không thích người ngoài quấy nhiễu”. Cung nữ giáp nói.
”Được, ngươi mới tới còn không biết, điện hạ yêu chiều con mèo đó bao nhiêu đâu, dù A Cửu có vào bể điện hạ cũng không nói nửa cầu, ngươi đừng quan tâm”. Cung nữ ất nói.
”….”
”….”
Cơ thể Ninh Oản run lên, trong đầu hiện ra hình ảnh, con mèo mở mắt thật to, vẻ mặt say mê nhìn Bùi khuyết tắm rửa.
Nhất thời nàng không bình tĩnh nổi.
Không được không được, nàng nhất định phải ngăn cản. Ý niệm này vừa nảy ra, nàng không chút nghĩ ngợi chạy tới tẩm điện của Bùi Khuyết – tẩm điện của Bùi Khuyết, nàng rất quen thuộc.
Nhóm nô tài ở Đông cung trợn tròn mắt lên, “…” Này…. tên nô tài này điên rồi à? Sao lại chạy đến tẩm điện của điện hạ.
Thường An là người đầu tiên cản trở, nhưng khi nhìn rõ dung mạo của người trước mắt, sủng sốt, sau đó là kinh ngạc nói: “Ninh…. Ninh đại tiểu thư?”
Mặc kệ bị người ta nhìn ra thân phận, Ninh Oản thấy Thường An không định cản mình, không thể tốt hơn được, nàng đi thẳng vào bên trong, tiếng nước ào ào vang lên mới khiến cho nàng ngừng bước.
Hơi nước dày đặc, thân hình nam tử gầy gò lộ ra, trần truồng đứng trước mặt nàng, tóc đen rối tung, dung nhan tuấn tú phía trên tràn đầy kinh ngạc, hiển nhiên là không ngờ có người xâm nhập.
Ninh Oản sửng sốt một lát, tầm mắt dời từ ngực trơn bóng của nam tử xuống vật to lớn giữa hai chân, khóc không ra nước mắt, hình tượng của nàng…
Chóp mũi đột nhiên nóng lên, Ninh Oản vội đưa tay che, đầu ngón tay mà màu đỏ rực rỡ, …. hình như là máu mũi.






Khẩu Thị Tâm Phi
Ninh Oản đứng trong nội điện chờ Bùi Khuyết. Nàng hơi cúi đầu. Trong lòng cảm thấy thấp thỏm bất an. Phải làm sao đây? Liệu Bùi Khuyết có cho rằng nàng…A, thật là mất mặt!
” Oản Oản”.
Nghe thấy giọng nói của Bùi Khuyết. Thân thể Ninh Oản bỗng run lên. Sau đó mới từ từ ngẩng đầu.
Lúc này, Bùi Khuyết vừa tắm xong. Y thay một bộ quần áo mới, áo mũ chỉnh tề, đẹp đẽ như tranh, đâu còn dáng vẻ chật vật lúc trước. Ninh Oản thấy hai má của mình hơi nóng lên, ngay cả hai tai cũng ửng đỏ.
”Ừ! Ta biết.” Giọng nói của Bùi Khuyết vẫn thản nhiên như thường, đáp.
Lúc này, Ninh Oản mới nhìn thấy lỗ tai của y thoạt nhìn hơi hồng hồng, trong lòng cũng không còn khẩn trương nữa, mạnh dạn bước đến gần, ngẩng đầu nhìn y nói : ”Hôm nay, muội tới gặp huynh là bởi vì…muội nghe ca ca nói : Huynh rất lo lắng cho muội.”
Bùi Khuyết vừa nghe, khuôn mặt vẫn luôn trấn định cũng toát lên vẻ kinh ngạc. Y húng hắng ho nhẹ một tiếng, sau đó mới nói : ”Từ nhỏ, ta đã coi muội như muội muội. Muội xảy ra chuyện. Ta dĩ nhiên sẽ lo lắng. Hôm nay thấy muội không có việc gì, ta cũng thấy yên tâm.”
Muội muội ư? Đúng là khẩu thị tâm phi (*)mà. Ninh Oản nói thầm : Nhất định một ngày nào đó, ta sẽ bắt chàng thừa nhận, A Khuyết chàng thích ta muốn chết à.
(*) Khẩu thị tâm phi : Nghĩ một đằng, nói một nẻo.
”Vậy huynh quan tâm đến chuyện mấy ngày nay muội gặp ai, có bị bắt nạt hay không sao?”
Ninh Oản vừa chăm chú nhìn Bùi Khuyết vừa từ từ mở miệng.
Bị bắt nạt ư? Bùi Khuyết ngẩn ra, sau đó mới cúi mắt nhìn vào đôi mắt của Ninh Oản. Thế nhưng trong đôi mắt xinh đẹp kia lại toát lên vẻ tinh nghịch của thiếu nữ. Nếu như nàng thật sự bị bắt nạt thì lúc này, nàng còn có thể lộ ra thần thái như thế này sao? Bùi Khuyết cong môi cười, nói : ”Nếu như muội bị bắt nạt, Ninh Ngọc Hành dĩ nhiên sẽ là người đầu tiên giúp muội hả giận rồi.”
Ninh Ngọc Hành thương yêu muội muội của hắn như vậy. Làm sao hắn có thể để cho Ninh Oản chịu một chút tủi thân nào?
Được lắm! Tên ngốc này nói ra những lời thật dễ nghe nha! Ninh Oản cúi đầu, hoàn toàn nản lòng. ”Lần trước ở Minh Tú sơn trang, huynh có nói qua là huynh mới nuôi một con mèo con. H