Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341665

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.

c. Bây giờ…. y rõ ràng có thể cảm nhận được ngực mềm mại của nàng đang dán vào cánh tay, làm cho y không dám lộn xộn.
Ninh Oản chỉ lo cọ cọ, đâu có nghĩ nhiều như thế, mỗi lần thấy hai má y hồng hồng, tâm tình của nàng lại rất tốt.
”A Khuyết, huynh hôn muội đi”. Ninh Oản cúi đầu nói. Mấy ngày nay, nàng đã nhớ y lắm rồi.
Bùi Khuyết không biết thế nào cho phải, y đương nhiên là muốn gần nàng, nhưng việc này, nàng còn nhỏ, từ nhỏ đã được bảo hộ rất tốt, hoàn toàn không hiểu chuyện, y biết, nếu hôm nay hôn nàng, vậy lần sau… y cảm nhận được mình càng lúc càng muốn nhiều hơn, tâm tư này, không thể nào để cho nàng biết.
Y không thể để nàng biết – với việc nàng muốn y làm, không thể được.
”A Khuyết…” Ninh Oản nhẹ nhàng kéo ống tay áo y, dịu dàng nói.
Đang lúc Ninh Oản lớn mật định tiến lên, “bịch” một tiếng, một vật rơi ra từ trong lòng ngực, Ninh Oản còn đang nghi hoặc không biết là cái gì, liền cúi đầu nhìn xuống, vừa thấy đã….
Là xuân, cung, đồ, trân, quý, mà Hòa Nguyệt cho mượn.
Giờ phút này, bản “phù dung trướng” trùng hợp mở ra trang giữa, hình ảnh nam nữ sinh động chân thật với độ khó cao, chỉ cần liếc mắt cũng khiến cho người ta phun máu mũi….
Ninh Oản: “…”
Nếu Bùi Khuyết thấy, y sẽ nghĩ nàng ra sao đây?!
Mới vừa rồi gặp Bùi Khuyết nàng liền quên luôn chuyện này, đang tính trộm nhặt lên, trong lòng “lộp bộp” một phát, bản năng quay sang nhìn Bùi Khuyết bên canh, y lẳng lặng nhìn xuân cung đồ trên mặt đất, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc…
”Oản, Oản Oản?”
”Không cho nói !!!”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Bùi Bùi: khụ khụ Oản Oản, hóa ra….. nàng thích xem cái này à?
Oản Oản: không phải không phải! Muội chưa nhìn qua, huynh phải tin tưởng muội!!






Từ Từ Rồi Về.
Vẫn bị thấy rồi.
Ninh Oản sắp khóc….
Nhưng nàng không có cách nào giải thích được, xuân cung đồ này từ trong lòng nàng rơi ra, tuy nàng chưa xem nhưng mà… nhưng mà cũng định xem. Ninh Oản cắn môi, cái này…. y sẽ nhìn nàng thế nào đây, một tiểu cô nương lại đi xem xuân cung đồ?
Chuyện này còn kinh người hơn cả lần nguyệt sự trước đó. Ninh Oản cúi đầu, bàn tay nắm chặt như bị bỏng, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải?
Nàng không hiểu chuyện này lắm, nhưng nghĩ đến chuyện sau này làm cùng Bùi Khuyết, nên thấy tò mò, mới rồi lúc gặp Hòa Nguyệt, nàng không cẩn thận liếc mắt nhìn một cái, hình ảnh bên trong cũng khiến nàng tim đập mặt đỏ rồi, trong đầu chỉ nhớ đến lần duy nhất cùng Bùi Khuyết đời trước kia.
Nhưng mà…. nào có như Hòa Nguyệt nói, cảm giác tiêu hồn thực cốt gì đó. Chỉ có đau, và đau thôi.
Về chuyện này Bùi Khuyết cũng không biết nên nói nàng thế nào, cứ như huynh trưởng bình thường đưa tay ra: “Đưa đây”.
Ninh Oản ngừng một chút, rồi mới lưỡng lự đưa mấy bản phù dung trướng trình lên, còn nói: “Vậy lần sau huynh trả muội, được không?” Hoàn toàn quên mất câu vừa rồi đã nói “sau này cũng không xem”.
Bùi Khuyết cũng hết cách với nàng, cầm lấy rồi nghiêm trang dặn: “Không được”. Thứ này sao để nàng xem được.
Ninh Oản cực kì uất ức, bĩu môi, đôi mắt ngập nước nhìn y chằm chằm: “Sau khi thành thân cũng không được sao?” Đợi đến khi thành thân, những thứ trong sách này đều làm mà, làm được còn không được xem à?
Sau khi thành thân….
Mắt Bùi Khuyết thẫm đi, nhớ tới mùi vị tuyệt vời của nụ hôn nàng, trong lòng lại bừng khô nóng, nhưng vẫn cực kì có nguyên tắc: “Sau khi thành thân…. cũng không cho”. Nếu y có may mắn lấy được nàng, chuyện này, nàng không cần biết, y…. y sẽ dạy nàng.
Trong lòng Ninh Oản hơi giận dỗi, cũng quên luôn chuyện mất mặt kia, cười cười kéo tay áo người trước mặt, ngửa đầu nói: “A Khuyết, thực ra… huynh cũng thích hôn muội phải không?”
Bằng không, vừa rồi sẽ không mạnh mẽ như thế, giống như… giống như nuốt vào…. nhưng mà, nàng thích cảm giác ấy.
Nói trắng ra như vậy khiến cho Bùi Khuyết nhất thời sửng sốt, y ho nhẹ một tiếng, nhẹ giọng: “Sau này đừng nói thế…. vậy không tốt đâu”.
Ninh Oản mới không sợ, tiến lên ôm thắt lưng y, cực kì ngoan ngoãn cọ cọ vào lòng, tự nhiên nói: “A Khuyết, huynh yên tâm đi, mấy lời này muội chỉ nói với huynh thôi”. Nàng cúi đầu cười khẽ, nói tiếp: “…. cũng chỉ hôn mình huynh thôi”.
Câu nói này khiến Bùi Khuyết ấm lòng, nhưng nghĩ tới Cố Giang Nghiêu. Giờ lại thấy Ninh Oản như vậy…. Y lo lắng hỏi: “Vậy trước kia thì sao?”
Có ai hôn muội chưa, hay là…. y thực sự muốn hỏi là: Cố Giang Nghiêu đã hôn muội chưa?
Ninh Oản híp mắt lại, đôi mi rung nhè nhẹ, khẽ than thở một câu: “Chỉ có huynh thôi, A Khuyết, mỗi huynh mà”. Tuy nàng từng ái mộ Cố Giang Nghiêu, nhưng chưa bao giờ dám vượt qua việc đó.
Tâm tình Bùi Khuyết đang chua lè bỗng trở nên ấm ngọt, kìm lòng không đậu khẽ cong môi: “… Thành thân rồi, huynh sẽ trả cho muội”.
Một lúc sau Ninh Oản mới hồi thần, tựa vào lòng y cười khanh khách không ngừng, A Khuyết của nàng càng ngày càng đáng yêu, thật muốn hôn quá.
Nhưng mà… không cần chờ y trả, dù sao bên Hòa Nguy