Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.
đôi mắt mở thật to, hung dữ như con mèo nhỏ xù lông: “Cái gì mà một tháng thôi? A Khuyết, huynh không lưu luyến gì sao?” Còn chưa đi mà nàng đã nhớ y rồi, sao y lại nói thế, càng khiến cho lòng nàng khó chịu.
Bùi Khuyết vốn không giỏi nói chuyện, cũng không biết dỗ người ta, chỉ có thể đưa tay xoa đầu nàng: “Đương nhiên là tiếc chứ”.
”Cũng không nói gì cho muội vui cả”. Ninh Oản khẽ than thở.
Bùi Khuyết bất đắc dĩ cười: “Sau này sẽ học, được không?”
Ninh Oản thấy y thành thật như thế thì bật cười, cầm tay y cắn nhẹ một cái, cũng không dám mạnh quá, sợ làm y đau. Nnagf cúi đầu nhìn dấu răng trên tay, cười ngây ngốc, rồi học theo xoa xoa đầu y, nói: “Thế mới ngoan”.
Thấy tâm tình nàng tốt hơn, Bùi Khuyết mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.
Y thích nàng nghịch ngợm vui vẻ như thế.
”Đúng rồi”. Ninh Oản thiếu chút nữa quên, nhìn thẳng Bùi Khuyết, nói: “A Khuyết, muội hỏi huynh một chuyện, nam tử các huynh… có phải đều thích cô nương có dáng người đẹp không?” Giống như Phó Dư Thù ấy.
Đột nhiên hỏi cái này, Bùi Khuyết hơi kinh ngạc, cười hỏi: “Sao tự nhiên lại hỏi cái này?”
Ninh Oản bĩu môi, không nói mấy câu của Phó Dư Thù ra, cắn răng cầm tay Bùi Khuyết đặt lên ngực mình, nghiêm trang hỏi: “A Khuyết, nơi này của muội… có phải nhỏ lắm không?”
Còn chưa kịp hiểu Ninh Oản nói gì, nhưng cảm giác dưới bàn tay khiến Bùi Khuyết nghẹn lời. Ninh Oản đã sắp mười lăm, cơ thể cũng lớn hơn nhiều, nơi mềm mại trước ngực cũng….
Ninh Oản thấy Bùi Khuyết không trả lời mình, nàng uể oải cúi đầu, đôi lông mi dài chớp chớp, tự ti nói: “Hóa ra…. nhỏ thật”.
Đu Đủ Hầm.
Bùi Khuyết chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, ngơ ngốc một lúc mới giật mình rụt tay lại, xấu hổ không thôi. Cảm giác trong lòng bàn tay vẫn chưa mất đi, y như còn cảm nhận được sự mềm mại đó….. Lấy lại bình tĩnh, kìm lại lòng dạ đang cực kì chấn động, không buồn nhìn Ninh Oản bên cạnh một cái.
Cử chỉ như vậy, thật là…
Ninh Oản thấy Bùi Khuyết kịch liệt như vậy, trong lòng nàng khó chịu muốn chết, hóa ra…. đã nhỏ đến mức không muốn sờ luôn sao?
Bị ghét bỏ rồi.
Bùi Khuyết hai tai đỏ lừ, giọng nói cực thấp: “Oản Oản, chúng ta chưa thành thân, huynh sao có thể…. có thể khinh bạc muội như thế được”. Tuy y rất thích nàng, nhưng nàng chỉ mới là tiểu cô nương, y lại là đại nam nhân, sao có thể làm việc đáng khinh đến thế.
Chỉ là….
Cảm xúc mềm mại vừa rồi từ lòng bàn tay, khiến y đến giờ cả tay vẫn nóng bừng, như bị lửa đốt. Y biết Oản Oản tin y, thiệt tình đợi y, cũng không thèm để ý này nọ, mình từ nhỏ đã học tứ thư ngũ kinh, lần trước hôn nàng đã cực kì mạo phạm rồi, giờ còn sờ vào nơi đó, uổng cho y học sách thánh hiền rồi.
Ninh Oản dừng một chút, trừng to đôi mắt cẩn thận hỏi: “Cho nên… y không phải chê muội nhỏ sao?”
Hai má Bùi Khuyết nóng lên, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng: “Đương nhiên không có”.
Ninh Oản lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cả người xấn đến cọ cọ người y, dịu dàng cười nói: “Muội biết huynh sẽ không ghét bỏ muội mà”. A Khuyết thích nàng như vậy, sao ghét bỏ nàng được chứ?
Dù sao cũng là tiểu cô nương, cảm xúc đến nhanh đi cũng nhanh, Bùi Khuyết đưa tay vòng qua lưng nàng.
Mai nàng phải về, trong lòng y cũng cực kì không nỡ, nhưng nàng vẫn là nữ tử chưa xuất giá, không thể ngày ngày ở cùng y. Y từng không dám hi vọng xa vời rằng nàng sẽ thích mình như vậy, ỷ lại mình như vậy, chuyện bây giờ đã là chuyện vui nhất rồi. Y xưa nay chưa từng thích gì nhiều, không ép buộc thứ gì, nhưng dục vọng đó lại cứ thế tăng dần lên.
Y muốn gần nàng, ôm nàng, cùng nàng làm những chuyện thân mật nhất, y biết Oản Oản không cự tuyệt, nhưng nếu trong lòng y có ý định đó, y sợ mình không khống chế được, càng không thể cứu vãn.
”Được rồi, đêm nay nghỉ sớm đi, huynh đi trước”. Bùi Khuyết cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt đẹp như ngọc bích, tiểu cô nương xinh đẹp tựa vào trong lồng ngực .
Ninh Oản ôm chặt lấy y, giống như đứa trẻ làm nũng, nàng than thở: “Đừng mà, A Khuyết, đêm nay huynh đừng đi mà, ở lại với muội đi”.
Lời này vừa nói xong, trong lòng Bùi Khuyết như dậy sóng, một lúc lâu mới trả lời: “Buổi tối đến gặp muội đã thất lễ lắm rồi, không được náo loạn nữa”. Chuyện này… sao có thể nói lung tung được.
Ninh Oản cực kì luyến tiếc, nhưng thấy ngữ khí của y chắc chắn như vậy, cũng không nói thêm nữa. Nàng ngửa đầu nhìn mắt y, cười cười: “Vậy huynh hôn muội là có thể đi”. Làm cho y ở lại với nàng thì nhanh quá, nàng cũng không mong nhiều như vậy, giờ cẩn thận mà nghĩ…. nào có cô nương nhà nào giống nàng đâu? Bùi Khuyết không bị nàng dọa cho khiếp đảm đã may lắm rồi.
Tiểu cô nương trong ngực cứ vậy mà chờ mong nhìn y, làm cho lòng y càng ngứa ngáy, thực sự nhịn không được, liền nhẹ nhàng phủ lên trán nàng một nụ hôn, giọng khàn khàn: “Được rồi, huynh đi đây”.
Ninh Oản túm chặt lấy tay áo y, bất mãn nói: “Không phải hôn ở đây”. Nàng chỉ vào môi mình.
Đôi môi hồng phấn mềm mại như đóa hoa mê người, ánh mắt Bùi Khu