Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1643 lượt.

cung, y không cẩn thận bị nhiễm phong hàn, y nghĩ: Nếu để nàng nhìn thấy mình sinh bệnh, chắc là sẽ khóc mất.
—– trước giờ y đều không nỡ nhìn nàng rơi dù chỉ một giọt nước mắt.
“Gần đây có nhiều việc, nên ít có thời gian thăm nàng. Oản Oản, đừng giận huynh nhé?”
Có lẽ vì giọng nói của Bùi Khuyết quá dịu dàng, Ninh Oản nghe xong liền bỏ qua hết cả. Nàng biết Bùi Khuyết là thái tử nên công việc rất bề bộn, tuy rằng nàng cũng từng có lúc so đo, nhưng không phải lúc nào cũng nhỏ mọn như thế, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm, không giận.”. Nàng dùng sức ôm chặt y, cảm thấy thật thỏa mãn, giây phút này… trái tim như được lấp đầy, không còn kẽ hở.
Dường như nghĩ ra việc gì đó, đột nhiên Ninh Oản ngẩng đầu nhìn y, cặp mắt mở to, ưỡn ngực nói: “A Khuyết, huynh xem nơi này có phải lớn hơn không?”
Nàng đã ăn nửa tháng đu đủ rồi đấy.
Bùi Khuyết nhất thời không biết xem làm sao, trong lòng lại cầng khô nóng. Tiểu cô nương trong ngực cứ như đứa nhỏ nóng lòng muốn biếu hiện, làm y cảm thấy mình…. Còn hơn cả cầm thú.
“A Khuyết, sao huynh không xem vậy?” Ninh Oản oán giận nói. Thực ra nàng đã nhìn thấy mặt y đỏ lên rồi, chỉ là cố tình không buông tha thôi, cố tình khờ dại ngu ngơ hỏi.
Thấy y ngượng ngùng, nàng cầm tay ai kia đặt lên ngực —– thành quả nửa tháng, sao lại không để y kiểm nghiệm chứ.
Thấy Bùi Khuyết định thu tay về, Ninh Oản nhíu mày, cố ý uy hiếp nói: “Nếu huynh không sờ, vậy cả đời cũng đừng sờ nữa.” Ninh Oản đắc ý, quả nhiên, bàn tay đặt trên ngực ngoan ngoãn nghe lời bất động, nàng nói tiếp: “Sờ qua quần áo không chính xác lắm, huynh có muốn…..”
“Oản Oản!”
Nàng thật náo loạn. Chẳng nhẽ nàng tưởng y thực sự thanh tâm quả dục, không có chút dục vọng nào sao? Y cũng là nam tử bình thường, sao lại không có phản ứng?
Ninh Oản âm thầm cười trộm —– nàng thích nhất là đùa giỡn Bùi Khuyết mà.
Ninh Oản nắm tay y đặt lên nơi mềm mại của nàng ấn vài cái, cười khẽ: “A Khuyết, muội chỉ muốn huynh thích muội nhiều hơn thôi mà.” Muội biết huynh thích muội, nhưng như vậy vẫn chưa đủ, muội muốn huynh mỗi ngày đều thích muội hơn một chút. Mỗi chỗ trên người đều được huynh thích.
Cảm xúc mềm mại dưới lòng bàn tay làm Bùi Khuyết thêm buồn bực, hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì. Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng của nàng, cả đôi môi căng tròn ướt át, rốt cục nhịn không được, cúi xuống hôn….
Y sắp bị nàng tra tấn đến chết rồi.
Trời đất quay cuồng một hồi, Ninh Oản còn chưa hồi hồn, đã bị đè xuống dưới thân.
Đôi môi nóng cháy nhanh chóng bao phủ môi nàng, nuốt gọn những lời nàng định nói vào bụng. Ninh Oản không ngờ Bùi Khuyết sẽ phản ứng kịch liệt như thế, muốn nói nhưng chỉ phát ra tiếng “Ưm ưm ưm”
Nhưng mà….Bùi Khuyết hôn nàng mạnh mẽ như vậy, trong lòng Ninh Oản cảm thấy cực kỳ vui vẻ, vội vươn tay ôm ngang lưng y, ngửa đầu thuận theo.
A Khuyết nhiệt tình như vậy, đây là lần đầu tiên nàng thấy.
Giờ phút này, Bùi Khuyết đâu còn sót lại chút nào tao nhã thường ngày, nụ hôn của y ngang ngạnh mà nóng bỏng, làm cho Ninh Oản cảm thấy, người này một chút cũng không giống A Khuyết của nàng…….
“Ưm……” Lưỡi run lên, Ninh Oản đấm nhẹ ngực y một cái.
A Khuyết hôm nay làm sao vậy?
Lúc này Bùi Thiếu mới dừng lại, nhìn tiểu cô nương dưới thân, đôi mắt ngập nước giống như con mèo nhỏ bị bắt nạt, khiến người ta thương tiếc. Bùi Khuyết bừng tỉnh, nhanh chóng đứng lên.
Y không dám nhìn nàng: “Oản Oản, ta…..”
Nàng cũng đứng dậy theo, kéo ống tay áo của y, đỏ mặt hỏi: “A Khuyết, huynh đừng có vội, vừa rồi muội nói đùa thôi, huynh yên tâm, chắc chắn sẽ cho huynh sờ nữa mà.” Nàng cười cười, nói bổ sung: “…..chỉ cho một mình huynh sờ thôi.”






Tiểu Biệt.
Ninh Oản đứng dậy, đưa tay kéo kéo ống tay áo y, đỏ mặt nhưng lại vờ bình tĩnh nói: “A Khuyết, huynh đừng nóng. Muội vừa rồi chỉ đùa thôi, huynh yên tâm, nhất định sẽ cho huynh sờ mà”. Nàng cười cười, bổ sung nói: “…. Chỉ cho huynh sờ thôi”.
Ninh Oản nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Bùi Khuyết, trong lòng càng phấn khởi, cười vui vẻ.
Một lúc sau Bùi Khuyết mới khôi phục lại vẻ lãnh đạm bình thường, y cúi đầu nhìn Ninh Oản trong lòng, trách nàng một câu: “Oản Oản”.
Ninh Oản ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt sáng trong: “Vâng?”
Nàng ngẩng đầu nhìn y, Bùi Khuyết đã không còn nét dại khờ yếu ớt như ngày xưa, tư thái trưởng thành bây giờ khiến y có phần xa lạ. Nàng cười cười, giữa hai má hiện lên lúm đồng tiền, cực kì xinh đẹp, nghiêm túc nói: “Chỉ là A Khuyết, huynh có nghĩ tới không, nếu không phải muội không biết xấu hổ như vậy, mặt dày ba lần bốn lượt như vậy… chủ động tới gần huynh, có lẽ bây giờ chúng ta vẫn chỉ là quan hệ bạn bè như ngày bé. Huynh sẽ không hôn muội, không ôm muội, chứ đừng nói là cưới muội”.
Nàng chỉ mong có thể bù lại tiếc nuối của đời trước, đời trước Bùi Khuyết đối xử với nàng rất tốt, bây giờ nàng chỉ mong y biết Ninh Oản nàng thích y, y đừng nghĩ gì cả, có thể gần nàng, đừng câu nệ.
”…. Cho nên A Khuyết, nếu huynh không thí