Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

hì quên huynh trưởng rồi”.
Nghe được mùi ghen tuông nồng đậm của huynh trưởng mình, Ninh Oản đưa tay kéo ống tay áo y, lấy lòng: “Nào có, muội nhớ huynh lắm mà”.
Lời này làm cho Ninh Ngọc Hành đầy đắc ý, ánh mắt nhìn nàng như kiểu “Biết ngay là muội nhớ ta, thừa nhận đi”, bộ dạng cực kì buồn cười.
Yên Chi thấy tiểu thư và thiếu gia nhà mình nói chuyện, vội lui xuống chuẩn bị điểm tâm nàng yêu thích nhất. Ninh Oản đột nhiên nhớ tới gì đó, vội nói với Yên Chi: “Chờ một chút”.
”Tiểu thư?” Yên Chi mắt trong veo nhìn tiểu thư nhà mình, chờ đợi nàng dặn dò.
Ninh Oản nhìn thoáng qua huynh trưởng bên cạnh, đắn đo một hồi rồi nói: “Hôm nay không ăn điểm tâm, làm cho ta đu đủ hầm vú bò là được”. Cuối cùng còn nói, “Sau này mỗi ngày đều làm”.
Ninh Ngọc Hành nghi ngờ nhìn muội muội nhà mình, muội muội y luôn thích đồ ngọt, nhưng sao giờ lại thay đổi cách ăn, vội hỏi: “Sao lại muốn ăn đu đủ?”
Ninh Oản nhớ tới việc ép Bùi Khuyết sờ ngực nàng hôm qua, lúc này mới thấy ngượng ngùng, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt nói: “Ở trong cung ăn qua…. hương vị cũng không tệ lắm”.
Thấy muội muội mình thích, Ninh Ngọc Hành cũng hưng trí lên, nói với Yên Chi: “Chuẩn bị một phần nữa”. Nói xong quay lại nhìn muội muội của mình, vẻ mặt sung sướng nói: “Huynh ăn với muội”.
Ninh Oản đổ mồ hôi, một lúc sau mới xấu hổ cười: “Được….. Tốt”.






Kiểm Tra Thành Quả
Thấy Yên Chi đi xuống chuẩn bị, Ninh Oản mới nhớ tới chuyện Hòa Nguyệt, bàn tay đang vỗ về mèo con trong ngực cũng dừng lại. Nhìn qua khuôn mặt tuấn tú của huynh trưởng nhà mình liền hỏi: “Ca ca, huynh thích cô nương như thế nào?”
Nghe Ninh Oản hỏi như vậy, Ninh Ngọc Hành khẽ nhắm mắt tự hỏi trong chốc lát, trong đầu nhớ tới cô gái được nuông chiều kia, rất nhanh đã hồi hồn, trả lời nàng: “Sao vậy, hôm nay lại quan tâm đến cả chung thân đại sự của đại ca muội thế?”
Ninh Oản mỉm cười: “Đợi đến lúc muội gả cho A Khuyết, lúc ấy không còn thường xuyên ở trong phủ nữa, tất nhiên phải tìm một tẩu tử tốt chăm sóc huynh rồi, sinh thêm một đứa con mập mạp, thế mới tốt.”
Ninh Ngọc Hành bật cười, đưa tay véo mũi Ninh Oản, sủng nịnh nói: “Muội nghĩ cũng thật hay nhỉ, thái tử điện hạ hứa sẽ cưới muội sao?”
Nói tới Cố Giang Nghiêu, lúc này Trữ Oản không còn nhiều cảm giác lắm, chỉ cười tự nhiên nói: “Không có.” Một chút cũng không.
Ninh Ngọc Hành thở dài nhẹ nhõm, sau đó nhìn nàng: “Chuyện này, vẫn nên nói cho muội thì tốt hơn….”.Y dừng một chút rồi nói tiếp: “Mấy ngày này, Cố Giang Nghiêu hay đi lại cùng Ninh Tú.”
Ninh Tú.
Ninh Oản sửng sốt.
Ninh Tú là thứ tỉ của nàng, từ nhỏ cẩm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, còn hơn cả đích nữ như nàng, trong tất cả tỉ muội, Ninh Tú xem như là xuất sắc nhất, chỉ có điều…. cuối cùng nàng cũng chỉ là thứ nữ.
Hiện giờ Cố Giang Nghiêu vừa ý Ninh Tú, đứng trên lập trường của Ninh Tú, tất nhiên không có gì tốt hơn được. Dù sao Cố Giang Nghiêu cũng là thanh niên tuổi trẻ tài cao có tiếng ở thành Định An, tiền đồ xán lạn.
Nhưng ở đời trước, Ninh Tú với Cố Giang Nghiêu đâu có liên quan gì tới nhau, tại sao bây giờ…….. lại qua lại? Chuyện này thật khiến người ta khó hiểu.
Ninh Oản không hề nghĩ nhiều, chỉ cười nhìn huynh trưởng nhà mình nói: “Hai người họ muốn yêu nhau thì yêu nhau, muốn gặp gỡ thì gặp gỡ, chẳng liên quan gì đến muội cả.” Bây giờ trong lòng nàng, tất cả chỉ có hình bóng của Bùi Khuyết thôi.
Thấy muội muội mình rộng rãi như thế, Ninh Ngọc Hành cũng yên tâm, xem ra Oản Oản đã lớn thật rồi.
Nàng cúi đầu, trong lòng vẫn còn hơi lo lắng. Cố Tang Chỉ có quan hệ thân mật với Bùi Chiếu, bây giờ Ninh Tú lại qua lại với Cố Giang Nghiêu, nếu một ngày Bùi Chiếu soán vị, không biết có lan đến phủ Việt Quốc Công không nữa?
***
Buổi tối tắm rửa xong, Ninh Oản tùy ý mặc một bộ áo lót rộng thùng thình, cúi đầu nhìn ngực mình, nàng buồn bực không thôi. Đu đủ hầm vú bò đều thử hết rồi, hy vọng là có hiệu quả.
Giờ đang lúc cơ thể phát triển, ăn mấy cái đó đúng là không gì tốt hơn.
Phó Dư Thù có, Ninh Oản nàng cũng có thể có!
Ninh Oản đưa tay xoa nắn hai khối mềm mại trước ngực, thấp giọng nói: “Mày không được thua kém người ta đâu.”
Lúc đi ngủ lại ôm con mèo nhỏ nằm lên giường. Mèo con bị nàng nuôi đến béo tròn, ôm đến nặng. Nàng vuốt ve lông nó, trằn trọc mãi không thể đi vào giấc ngủ. Ở trong cung một tháng, trừ mấy ngày đầu, còn lại hôm nào cũng gặp mặt Bùi Khuyết. Thế nhưng sáng hôm nay, y lại không đến tiễn nàng, chuyện này nàng vẫn canh cánh mãi trong lòng mãi.
“Meo..o..o” Mèo con vươn đầu lưỡi liếm tay nàng, Ninh Oản thấy nhột, liền bật cười khanh khách, nàng chọc chọc gáy nó, nhỏ giọng nói: “Vẫn cứ làm mèo là thoải mái nhất.”
Đêm qua ngủ không ngon, mãi đến giờ thìn Ninh Oản mới rời giường rửa mặt chải đầu. Ăn sáng xong, nàng ôm mèo con ra sau viện tản bộ, tới chỗ hồ sen, Ninh Oản bắt gặp một bóng người thướt tha yểu điệu, duyên dáng yêu kiều, là Ninh Tú, hai tám cái xuân xanh.
Nhớ tới chuyện hôm qu