pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2800 lượt.

ên rất sâu sắc, không, phải nói là vô cùng sâu sắc. Anh ta cho rằng trong cái chết của Lâm Nhiên cô không tránh khỏi liên can, chính cô đã hại chết Lâm Nhiên, nên anh ta mới hao tổn trí tiếp cận cô, chính là muốn…”
“…Báo thù.” Thư Mạn tự nói tiếp lời, sau đó nước mắt từ đôi mắt đen huyền cứ thế chảy ra trên khuôn mặt trắng hồng của cô. Cô rùng mình, cật lực lắc đầu: “Không phải tôi hại chết Lâm Nhiên, tôi không làm gì sai cả.Tại sao lại trách tôi?Tôi biết anh ta vì Lâm Nhiên mà tới, nhưng tôi thực sự yêu Lâm Nhiên, tôi không muốn anh ấy chết…”
“Cô không sai, yêu một người thì có gì sai?Nhưng người nhà họ Lâm lại không nghĩ như vậy, nên tôi mới khuyên cô tránh xa anh ta một chút.Tôi là bạn tốt của Lâm Nhiên cho dù đứng trên lập trường nào tôi cũng hy vọng cô không bị tổn thương gì.”Nói tới đó anh ngừng lại, quan sát phản ứng của cô. Ánh mắt cô đờ đẫn nhìn một điểm mơ hồ trong khoảng không, dường như không hề nghe thấy anh nói gì.Qua một lúc cô mới định thần lại, cô nhìn anh, nhưng ánh mắt vẫn ngu ngơ, giống như một đứa trẻ không biết làm gì. Diệp Quán Ngữ lấn át ánh mắt của cô, anh nhấn mạnh từng chữ: “Tôi là bạn thân của Lâm Nhiên, tuy anh ấy đã qua đời nhưng tôi có trách nhiệm thay anh ấy chăm sóc tốt cho cô.Vốn ra tôi không muốn tiết lộ thân phận này, nhưng quả thật, nhìn thấy bộ dạng chấp mê bất ngộ của cô mà thực sự lo lắng.Hơn nữa bệnh của cô lại nặng như vậy, không những không được điều trị tốt, ngay cả nơi trú ngụ cũng không còn,cô xem, nếu như Lâm Nhiên biết được, anh ấy sẽ buồn như nào…”
“Nhưng mà đàn của tôi vẫn ở chỗ anh ta.”
“Đàn?”
“Đúng vậy, đó là cây đàn của Lâm Nhiên để lại cho tôi…Nó là kỉ vật duy nhất của anh ấy mà tôi có. Khu nhà sau khi bị di dời thì Đỗ Trường Phong đã chuyển nó tới chung cư của anh ta, tôi đến trường dạy đàn quốc tế Lâm Nhiên dạy học cũng chỉ vì cây đàn…”
“Vậy thì dễ thôi, tôi đi lấy nó về cho cô.”
“Anh lấy về?”Thư Mạn tỏ ra ngờ vực.
“Thế nào, không tin tôi sao?”Diệp Quán Ngữ không ngờ chuyện lại tiến triển một cách thuận lợi như vậy, tất cả chướng ngại chỉ còn lại một chiếc đàn, anh lập tức vỗ bàn, “Ngày mai tôi sẽ cùng cô đi lấy đàn, xem anh ta có đưa hay không!”
Thư Mạn cũng hỗn loạn: “Cũng không cần gấp quá…”
Diệp Quán Ngữ thấy cô do dự, vội nói thêm: “Đàn không phải của anh ta, anh ta không có lý do gì chiếm hữu nó. Huống hồ là của Lâm Nhiên để lại, nếu không đòi lại chiếc đàn đó, cô làm sao có thể xứng đáng với Lâm Nhiên?” Ngừng một lát, anh lại nói: “Ức hiếp một cô gái yếu đuối, thật khiến người khác khinh thường. Ngày mai không đòi lại được đàn, tôi không mang họ Diệp nữa!”
Thư Mạn hấp hé môi, định nói gì nhưng rồi lại thôi.
Diệp Quán Ngữ không cho cô cơ hội suy nhĩ lại: “Nhưng cô phải hứa với tôi, sau khi lấy đàn về, cô phải ngoan ngoãn chữa bệnh, đừng có kéo dài thêm nữa, được không?” Đây cũng là lời nói thật lòng của anh, lời thật lòng khi nói ra cũng khác, dáng vẻ tha thiết chân thành khiến người khác phải động lòng, “Tôi muốn cô nhanh chóng khỏe lại, phải thật khỏe mạnh, điều này tốt hơn bất cứ điều gì, cô hiểu chứ?”
Thư Mạn thật ra không hề ngốc, nhưng phụ nữ rất kỳ lạ, một khi gặp phải chuyện khiến bản thân mềm lòng thì chỉ số thông minh lại giảm sút xuống mức thấp nhất. Đối với Thư Mạn mà nói, Lâm Nhiên chính là tử huyệt của cô, cũng là cú đánh trời giáng cho vẻ ngoài tỏ ra kiên cường của cô. Diệp Quán Ngữ rất may mắn vô tình đã bắt được yếu điểm của cô, tất cả khúc mắc của cô đã không còn, thầm nghĩ nếu là bạn thân từ nhỏ đến lớn của Lâm Nhiên thì có gì mà không yên tâm được nữa.
“Cám ơn anh…” Cô chân thành nói.
Diệp Quán Ngữ mỉm cười khoan khoái, trước giờ anh chưa từng được cười như vậy, điều này là sự thật. Anh thật không ngờ Lâm Nhiên sẽ trở thành chiếc chìa khóa để anh mở cánh cửa trái tim cô. Thật ra anh luôn giữ chiếc “chìa khóa” này, nhưng bây giờ mới có thể dùng tới, anh cảm thấy bản thân có lúc thật ngu ngốc. Vậy thì bước tiếp theo chính là chiến đàn kia!
Thế nhưng buổi tối khi về Thanh Thủy Đường, Diệp Quán Ngữ lại chợt nổi đóa không căn cứ, hất văng hết cả bàn thức ăn, còn đập vỡ một bình gốm Thanh Hoa, bộ dạng gầm rít khiến người xung quanh run bắn mình vì sợ, còn tưởng hôm nay là ngày tận thế. Anh rất ít khi tức giận với cấp dưới, ngày thường còn cười đùa với họ, nhưng vẫn là vẻ mặt không biểu cảm, giống như đang đeo mặt nạ, hỉ nộ ái ố không bày ra lời nói cử chỉ, ai cũng không thể hiểu rõ được trong lòng anh ta đang nghĩ gì. Nhưng hôm nay anh lại bỏ qua nó.Cho dù đã tự đúc rèn bản thân thành một bức thành đồng vách sắt, không ai có thể xâm phạm, không để người khác nhìn thấu, nhưng bản thân anh cũng có điểm yếu chí mạng. Anh tưởng Lâm Nhiên là tử huyệt của T