XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342137

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2137 lượt.

à lợi ích, tôi chọn lợi ích, nếu như các cậu cũng phải đối mặt với tình huống như tôi thì các cậu sẽ chọn cái gì? Nếu chọn tình bạn thì cứ khinh bỉ tôi cũng được.”
Nói xong những lời này, Lý An Thần nhìn thẳng vào mắt Tiêu Trạch, “Trước đó tôi đã nhắc nhở cậu, nhưng cậu không để ý, sự việc đi đến nước này, tôi chỉ có thể nói, xin lỗi người anh em. Nếu ngay từ đầu tôi mà biết Lãnh Ngự Thần đối phó với cậu thì nói gì đi nữa tôi cũng sẽ không chọn anh ta làm đối tác, thiệt hại gây ra cho cậu tôi sẽ cố hết sức đền bù.”
Lợi ích và tình bạn, quả thật là một sự lựa chọn khó khăn.
Tiêu Trạch hai tay vuốt mặt, đứng dậy cài cúc áo Âu phục, gọi Nhan Hoan, “Đi thôi.”
Người bạn tốt nhất bỗng nhiên đứng ở phe kẻ địch, trong lòng vừa căm phẫn nhưng cũng vừa khổ sở, bàn tay siết vô lăng đến trắng bệch, Tiêu Trạch lái xe với tốc độ cực nhanh. Aston Martin màu bạc lao đi giữa những con phố tràn ngập sắc màu lung linh, cảnh vật hai bên đường biến thành những đường cong rực rỡ lập lòe hư ảo, Nhan Hoan giữ chặt tay nắm cửa, điên cuồng cùng anh, bị ép buộc phải hưởng thụ sự kích thích của tốc độ và tình cảm mãnh liệt.
“Muốn uống một chén không?” Nhan Hoan đề nghị.
“Đang có ý đó.” Tiêu Trạch dồn sức đánh tay lái cho xe quẹo vào một con đường khác.
Trong quán rượu nhỏ, hai người gọi vài món ăn, uống hết chén này sang chén khác, Nhan Hoan nói: “Mỗi người có một tín ngưỡng, lý tưởng, sự nghiệp, tình yêu, tình bạn, tình thân…
Người coi trọng gia đình sẽ xếp tình thân lên hàng đầu, phụ nữ thích xếp tình yêu lên trước, còn đàn ông thì lại quá đặt nặng sự nghiệp. Có lẽ, trong mắt Lý An Thần, Thịnh Thế do một tay anh ta gây dựng nên mới là quan trọng nhất, bạn bè bị xếp ở đằng sau.”
“Xếp ở cuối cùng sao?” Tiêu Trạch ngửa đầu rót rượu vào miệng.
Từ quán cơm nhỏ đi ra, bước chân hai người đã loạng choạng, mò mẫm lên xe trong con hẻm tối đen, Tiêu Trạch hung hăng hôn Nhan Hoan, nỗi bực dọc trong lòng khiến động tác của anh vừa ngang tàng vừa vội vã, Nhan Hoan bị đau khẽ kêu lên “Nhẹ thôi”. Không thể không chuyển bị động thành chủ động, cô dịu dàng hôn anh, ghé sát bên tai anh khe khẽ nỉ non: “Nhẹ thôi, Tiêu Trạch, em là Nhan Hoan…”
Lần đầu tiên Tiêu Trạch mạnh bạo như vậy, anh dùng tốc độ nhanh nhất lột sạch quần áo của cô, tách hai chân cô nhấc lên vai, động tác chiếm hữu mạnh mẽ như chạy nước rút khiến chiếc xe thể thao màu bạc cũng rung động theo. Nhan Hoan bám vào vai anh, gọi tên anh…

Lãnh Ngự Thần ra tay với Hoa Thần chỉ là bước thăm dò, không ai không e ngại tập đoàn Mạch Kha sau lưng Diêu Bội Bội, một khi đã chọc giận Pierce thì thực lực hùng hậu của Thịnh Thế ở thành phố T cũng chẳng đủ nhét kẽ răng. Thực tế chứng minh Lãnh Ngự Thần đã dự đoán đúng, Mạch Kha không vươn tay trợ giúp Diêu Bội Bội. Vì quan hệ của Nhan Hoan, Lãnh Ngự Thần đối với Hoa Thần cũng có điểm dừng.
Trong thư phòng rộng rãi sáng sủa, Diêu Bội Bội phiền não đưa tay đỡ trán, tài chính của Á Mỹ điều động để đối phó với Lãnh Thị cũng có hạn, phần lớn vốn đều đã bí mật dùng để mua mấy quả đồi trọc ở thành Bắc. Với thân phận Chủ tịch tập đoàn Á Mỹ của bà thì vẫn có thể huy động tài chính để giải quyết, nhưng bà không muốn làm như vậy. Từ khi bắt đầu, bà chỉ dùng việc trả thù Lãnh Thị để chứng minh năng lực của mình, để chiếm được ánh mắt tán dương của Pierce. Chỉ từ sau khi Nhan Hoan bị hại, bà mới chính thức muốn hủy hoại Lãnh gia. Bây giờ Lãnh Thị bị Lãnh Ngự Thần tiếp quản, một bác gái trung niên như bà nếu cứ khăng khăng đọ sức với người vai dưới thì sẽ bị kẻ khác chê cười. Chơi đùa, đọ sức gì đó, vẫn nên để cho những người trẻ tuổi đi.
Toni giày Tây Âu phục nghiêm chỉnh xách hành lý vào, cung kính đứng một bên, “Phu nhân, đã đến giờ.”
“Được.” Trong giọng nói nhàn nhạt lộ ra chút mệt mỏi, Diêu Bội Bội nhếch môi, nụ cười hăng hái trong lành giúp lên tinh thần không ít.
Không thể để lại cho con gái một gương mặt than khóc tang thương mà bỏ đi!
Toni mở cửa lớn, Nhan Hoan đang chờ ở ngoài tiến vào, “Mẹ.”
Diêu Bội Bội nhìn thoáng qua người đứng phía sau cô, cười trêu: “Đến tiễn mẹ hay là muốn đi cùng mẹ hả?”
“Mẹ!”
“Được rồi, được rồi, biết con không nỡ rời bỏ cậu ta.”
Đối với lời trêu đùa của mẹ vợ tương lai, Tiêu Trạch chỉ mỉm cười.
Bốn người cùng xuống lầu, Diêu Bội Bội dặn dò Tiêu Trạch trông chừng Nhan Hoan, đặc biệt không được để cô đi đua xe, Nhan Hoan cũng khuyên mẹ vài câu, đừng cứ bận bịu công tác mà hãy dành nhiều thời gian hơn cho Pierce.
Mặt đất phủ một lớp tuyết trắng, máy bay trực thăng chuẩn bị cất cánh, Diêu Bội Bội nắm tay con gái đặt vào lòng bàn tay Tiêu Trạch, nói: “Hợp tác rất vui vẻ, có điều thời gian quá ngắn, tôi vốn định sau khi thu mua thành công Lãnh Thị sẽ giao nó và Hoa Thần cho cậu quản lý, haiz, bây giờ đành nhường lại chiến trường cho những người trẻ tuổi. Còn đứa con gái bướng bỉnh này của tôi cũng giao cho cậu chăm sóc.”
“So với Lãnh Thị và Hoa Thần, cô ấy mới là món quà quý nhất mà con nhận được, con sẽ hết sức trân trọng, cảm ơn mẹ vợ.” Tiêu Trạch nắm chặt