Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.
p xuống mặt bàn, chén trà hơi nghiêng ngả, Tiêu Trạch dữ dằn trừng anh ta, nói: “Lãnh Ngự Thần, đừng quên Lãnh Thế Hùng cũng tham gia vào đây, ông ấy cũng là cha anh, nếu thứ này bị lộ ra ngoài thì cả hai người họ đều không chạy thoát được.”
Lãnh Ngự Thần liếc nhìn anh, lạnh lùng mở miệng: “Tôi nghĩ hình như cậu đã lầm rồi, Lãnh Thế Hùng là cha của Nhan Hoan, không phải cha tôi, nhưng nếu Nhan Hoan gả cho tôi thì sẽ khác, muốn cho họ ăn cơm tù hay không, tất cả tùy thuộc ở cậu, suy nghĩ cho kỹ!”
Lãnh Ngự Thần sửa sang lại Âu phục rồi bỏ đi, Tiêu Trạch căm hận đến nghiến răng nghiến lợi, xé tan nát tài liệu trong tay thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Lửa giận khuấy đảo lòng anh, không thể từ bỏ Nhan Hoan, không thể từ bỏ Tần Vũ, không thể để cha ngồi tù, anh rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Tiêu Trạch tưởng Nhan Hoan đã về rồi, lúc quay lại bệnh viện mới biết hóa ra cô vẫn chưa đi, cô đang ngồi cạnh giường bệnh của Tiêu Kiến Đông, vừa gọt táo vừa cùng ông trò chuyện. Trong hành lang thật dài, Tiêu Trạch nhìn qua cửa sổ thấy hai người đang cười nói vui vẻ bên trong, lòng thanh thản nhưng đồng thời cũng đấu tranh dữ dội, rốt cuộc là phải từ bỏ ai.
Sự lựa chọn khó khăn nhất trong ba mươi năm anh sống trên đời, vô cùng căm ghét phải chọn lựa giữa hai người thân yêu nhất, cảm giác bất lực, vô vọng bủa vây quanh anh, Tiêu Trạch nặng nề tựa người vào vách tường lạnh băng.
Nhan Hoan vừa đẩy cửa trông thấy Tiêu Trạch không biết đã đứng đợi từ bao giờ. “Về rồi sao không vào trong?”
“Đang định vào đây.” Tiêu Trạch gượng cười, nhưng vẻ mệt mỏi trên gương mặt không thể nào che giấu được, Nhan Hoan hỏi: “Lãnh Ngự Thần tìm anh rốt cuộc có chuyện gì?”
“Chuyện công ty, tự anh giải quyết được, em không cần lo lắng.” Tiêu Trạch giơ hai tay ôm mặt cô, khuôn mặt bé nhỏ trong lòng bàn tay anh bỗng biến dạng, đôi môi đầy đặn chu thành hình chữ O, đáng yêu chết đi được. Nặng nề mổ một cái vào miệng cô, anh nói: “Bà xã, để em phải vất vả rồi.”
Anh vừa gọi cô là bà xã, Nhan Hoan đã cảm thấy ngượng ngùng, “Em đâu có giúp được gì nhiều, anh mau vào thăm bác đi, từ lúc tỉnh đến giờ bác cứ nhắc anh mãi, em đi nhà vệ sinh một lát sẽ quay lại.” Tiếng nói nhỏ nhẹ thốt ra như thể đang ngậm kẹo đường trong miệng, Nhan Hoan đẩy hai bàn tay to đang ôm mặt cô, nhăn nhăn mũi xoay người bước đi.
Tiêu Trạch đẩy cửa phòng, đi tới ngồi bên giường bệnh. Tiêu Kiến Đông khen Nhan Hoan không ngớt, Tiêu Trạch chỉ mỉm cười nhàn nhạt. Tiêu Kiến Đông nhận ra con trai có tâm sự, bèn hỏi đến chuyện mà ông quan tâm nhất, “Lần này đối chọi với Lãnh Ngự Thần, con nắm chắc được bao nhiêu phần?”
“Nói thật, không hề nắm chắc, anh ta đánh lén Hoa Thần khiến họ không kịp trở tay, đành đi bước nào hay bước nấy.” Tiêu Trạch nói: “Ba, Tần Vũ là do một tay ba vất vả gây dựng nên, nếu sụp đổ trong tay con, ba có thất vọng, có oán giận con không?”
Tiêu Kiến Đông trầm mặc hồi lâu mới nói: “Thất vọng.”
Cảm giác khó chịu trong lòng Tiêu Trạch lại tăng thêm vài phần.
Tiêu Kiến Đông vỗ vỗ tay con trai, “Nhưng ta còn mãn nguyện hơn nếu được nhìn thấy con dựng nên một công ty của riêng mình. Lập nghiệp dễ, giữ nghiệp mới khó, tuy con học tài chính và cũng đã lăn lộn trong xã hội vài năm, nhưng chính thức tiếp xúc với nghiệp vụ cũng mới vài tháng, về kinh nghiệm con kém Lãnh Ngự Thần không chỉ một hai phần, thua cậu ta cũng là rất bình thường.”
Nhan Hoan đã đi nhà vệ sinh về nhưng không vào phòng, cô nghĩ hai cha con anh cần không gian riêng. Bỏ chiếc khăn ướt hương trà xanh man mát đang dán trên chóp mũi, nhìn qua ô cửa sổ thủy tinh, cô thấy hai cha con đang nói chuyện với nhau, từ nụ cười miễn cưỡng của Tiêu Trạch, cô chắc chắn anh đang có chuyện gì đó khổ tâm.
Lúc ra khỏi bệnh viện thì trời đã chạng vạng tối, giờ tan tầm cao điểm xe cộ chen nhau như mắc cửi, trong xe, Tiêu Trạch gác khuỷu tay lên cửa sổ, bàn tay hơi miết nhẹ vầng trán.
Nhan Hoan hỏi: “Có phải gặp chuyện gì khó giải quyết không?”
Tiêu Trạch ngước mắt nhìn cô, bàn tay to giơ lên luồn vào mái tóc mềm mại, “Có thể có chuyện gì được?”
Nhan Hoan không tin nhưng cũng không tiếp tục hỏi, xe chậm chạp tiến lên theo dòng phương tiện trên đường, hai người không về nhà mà đi tới quán mì thịt bò, trong lúc ăn mì, cô hỏi, anh đáp, câu được câu không, sau cùng cô không nói gì nữa, anh cũng im lặng làm thinh.
Lúc xe chạy tới kiếm đạo quán, anh ấn vai cô lại, nói: “Tối nay anh muốn ở một mình.”
Bước lên, vung kiếm, lùi lại… Bước lên, vung kiếm…
Động tác đơn điệu buồn tẻ lặp đi lặp lại, trời càng ngày càng tối, ánh đèn sáng rực xuyên qua cửa sổ như trải dài màn đêm tới vô tận. Trong Aston Martin, Nhan Hoan khoanh tay nhìn chăm chú vào dáng hình đang chuyển động in bóng trên cửa sổ phía trước, hoa tuyết rơi xuống từ không trung, một bông, hai bông… lác đác hạ xuống kính chắn gió.
Lúc Tiêu Trạch ngồi vào xe mang theo thân thể nhẹ nhàng khoan khoái thoảng mùi sữa tắm, “Đợi sốt ruột không?”
“Không sao.” Nhan Hoan nói.
Xe xuất phát rời khỏi khoảng sân rộng của kiếm