Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.
àm như vậy.
Tiêu Kiến Đông nói: “Nếu như anh vẫn còn là thằng phá gia chi tử chỉ biết chơi xe, không hề nỗ lực như trước kia, ta nhất định sẽ bắt anh phải cưới Lãnh Tiểu Mạn bằng mọi giá, bởi vì hai đứa thuộc cùng một loại người. Thiên kim tiểu thư ngang ngược kiêu căng cùng với thiếu gia ăn chơi không học vấn không nghề nghiệp, cực kỳ thích hợp để thông qua quan hệ thông gia mà củng cố sự nghiệp của gia tộc.
Nhưng bây giờ ta không nghĩ như vậy nữa, bởi vì anh đã tìm được mục tiêu của mình. Những cố gắng và thành tích của anh trong thời gian qua ta đều theo dõi, tuy muộn một chút, nhưng tâm lý kẻ làm cha như ta đã rất nhẹ nhõm. Bây giờ anh có xin ta đồng ý cho kết hôn với Lãnh Tiểu Mạn ta cũng không chấp nhận, bởi vì nó đã không còn xứng với anh nữa rồi.
Về phần Nhan Hoan, ta rất thích cô bé này, không kiêu ngạo, không hấp tấp, bình tĩnh và biết tự kiềm chế, còn kéo đàn rất hay, hai đứa đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi, có điều quan hệ giữa con bé và Lãnh Thị khiến ta phải kiêng dè, nhưng lần này ta quyết định tôn trọng sự lựa chọn của anh, sẽ không ép buộc anh, công ty đã giao vào tay anh rồi, anh muốn làm thế nào thì làm, cắt đứt với Lãnh Thị cũng được, liên kết với Hoa Thần cũng được, ta sẽ không hỏi tới nửa câu. Nhưng ta phải nhắc nhở anh một điều, Tần Vũ và Lãnh Thị dây dưa rất sâu sắc, tốt nhất anh nên chuẩn bị tư tưởng về phương diện này.”
Tiêu Trạch đột nhiên ý thức được điều gì đó, lông mày chau lại, chưa bắt kịp tư duy thì Tiêu Kiến Đông đã lại hỏi: “Tiêu Trạch, anh đã bao giờ nghĩ tới chưa, nếu công ty sụp đổ trong tay anh thì thế nào?”
Tiêu Trạch không có thứ tự tin một trăm hai mươi phần trăm rằng công ty sẽ mãi mãi không phá sản trong tay mình. Cái gì gọi là trước khi mạo hiểm đầu tư phải tính đến khả năng tổn thất lớn nhất, nếu không có khí phách và can đảm chấp nhận thất bại thì căn bản không có tư cách chơi trò mạo hiểm.
“Nếu như Tần Vũ thực sự sụp đổ trong tay con, con sẽ xây dựng lại một Tần Vũ còn lớn mạnh hơn.”
Nghe anh nói vậy, rốt cuộc Tiêu Kiến Đông cũng yên lòng…
*
Ngôi sao màn ảnh Lãnh Tiểu Mạn mới nổi chưa được bao lâu đã bị tụt dốc, quảng cáo, phim điện ảnh, lễ trao giải, tất cả đều bị hủy bỏ tư cách, mà trên báo chí cũng không thấy bất kì một tin tức nào có liên quan tới cô ta. Trước đây vẫn luôn là Lãnh Ngự Thần giúp nâng đỡ cô ta phía sau giới giải trí đen tối và đầy nước sôi lửa bỏng, bây giờ Lãnh Ngự Thần đã rời khỏi Lãnh Thị, Lãnh Thế Hùng phải đối phó với Tiêu Trạch và Diêu Bội Bội, không rảnh rỗi để bận tâm đến cô ta. Tình yêu không có, sự nghiệp cũng không, Lãnh Tiểu Mạn chỉ biết ở nhà than khóc với Từ Giai Oánh, vì chuyện con trai bị đuổi khỏi Lãnh Thị mà tâm tình Từ Giai Oánh vô cùng bực bội, đang chiến tranh lạnh với Lãnh Thế Hùng.
Hiềm nghi, tranh cãi, thù hận bao phủ biệt thự của Lãnh gia.
Đối với Từ Giai Oánh, mẹ con Diêu Bội Bội là ôn dịch giáng xuống, không chỉ đạp đổ gia đình êm ấm của bà ta, mà ngay cả tương lai của con gái bà ta cũng bị phá hoại. Lãnh Thị đang ở vào hoàn cảnh rối ren, bị kẻ địch đả kích, khó có thể hoạt động bình thường, Lãnh Thế Hùng nhu nhược không chỉ không phản kích mà còn muốn bồi thường cho Diêu Bội Bội, một kẻ tham vọng như Từ Giai Oánh sao có thể để yên cho ông ta làm như vậy, bà ta phải ra tay trước mới đúng. Nhân lúc Lãnh Thế Hùng đi làm, Từ Giai Oánh vào thư phòng, xê dịch bức tranh treo tường, để lộ một hốc tối đằng sau, bà ta mở tủ sắt, lấy ra một thứ có thể tống Lãnh Thế Hùng vào ngục giam…
*
Lúc Tiêu Trạch nhận được điện thoại báo tin Lãnh Tiểu Mạn tự sát, anh đang ở xưởng sửa chữa khôi phục Reventon cùng với Nhan Hoan, nghe được chuyện cô ta cắt cổ tay tự sát, mắt anh không chớp lấy một cái, nói như thể việc chẳng hề liên quan tới mình, “Không có việc gì khác thì tôi cúp máy đây.” Chưa đợi đối phương trả lời, anh đã khép điện thoại ném sang một bên, tiếp tục làm việc.
“Sao vậy?” Nhan Hoan hỏi.
“Lãnh Tiểu Mạn cắt cổ tay tự sát.” Một chuyện chấn động mà anh nói nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay.
Nhan Hoan kinh ngạc thốt lên một tiếng sau đó vòng qua hỏi: “Cô ta tự sát, là vì anh đó! Một người ngạo mạn như cô ta gặp phải chuyện này tâm lý sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, nói gì thì nói cô ta vẫn chỉ là một cô nhóc.”
“Vậy em thì sao, đến bao giờ mới có thể loại bỏ hết ảnh hưởng của chuyện đó đối với em, bao giờ mới thôi run rẩy sợ hãi khi anh chạm vào?” Tiêu Trạch dừng tay, nhướng mày nhìn cô cười trêu chọc: “Theo lý thuyết thì khả năng chịu đựng tâm lý của cô vợ nhỏ phải mạnh mẽ hơn một con nhóc mới đúng!”
“Nếu thật sự nói như vậy thì cô ta đã bị kích động không hề nhẹ. Tiêu Trạch, anh có thể giúp em giáo huấn cô ta, em rất vui, nhưng đúng là hơi tàn nhẫn quá, dù gì anh vẫn là người mà cô ta thích. Bị người mình thích đối xử như vậy, đổi lại là bất kỳ ai cũng không thể chịu nổi.”
“Ý em là muốn anh đến thăm cô ta sao?” Tiêu Trạch liếc cô, “Nói cho em biết, khả năng chịu đựng tâm lý của một con nhóc có thể còn mạnh hơn cả cô vợ nhỏ. Cô ta tự sát không phải vì bị người ta ức hiếp, mà là