pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.

đạo quán, đón gió tuyết chạy về hướng nhà, nhanh đến điên cuồng. Đỗ xe gọn gàng trong gara, Tiêu Trạch tháo dây an toàn, trầm ngâm một lát mới nói: “Nhan Hoan, anh có chuyện muốn nói với em.”






“Chuyện gì vậy?” Nhan Hoan vẫn đang đợi những lời này của anh.
Tiêu Trạch nói: “Chiều nay Lãnh Ngự Thần đã hẹn gặp anh.”
“Để bàn chuyện gì?”
“Trong tay anh ta có chứng cứ phạm tội của cha anh và Lãnh Thế Hùng.”
“Cái gì?” Nhan Hoan nhíu mày ngờ vực: “Lãnh Thế Hùng và cha anh phạm tội gì, tại sao anh ta lại nắm đằng chuôi, anh ta uy hiếp anh sao?”
“Nhan Hoan, đợi anh.”
“Em không muốn.” Một câu này của cô nghe ra âm mũi nặng nề, Tiêu Trạch chắc chắn cô đang khóc, trái tim vốn đã hỗn loạn giờ hoàn toàn bị cô khuấy cho càng loạn, càng đau, anh phá cửa, “Em mở cửa ra, có nghe thấy không?”
Một vật nặng nện mạnh lên ván cửa, liền sau đó là tiếng quát, “Cút!”
Nhan Hoan đã khóc không thành tiếng, vành mắt Tiêu Trạch cũng đỏ theo, nghẹn ngào nói: “Nhan Hoan, anh yêu em… Em phải đợi anh.”
Anh yêu em. Câu mà tất cả các cô gái đang yêu thích nghe nhất. Nhan Hoan lại vô cùng sợ phải nghe được. Lúc lao vào xe của Dạ Sâm, anh đã từng nói anh yêu cô, bây giờ anh muốn gánh tội thay cha, anh nói anh yêu cô, tình yêu như vậy quá nặng nề, cô không muốn nổi.
Không muốn nổi.
Tiếng khóc nghẹn ngào nức nở vọng qua cánh cửa, Tiêu Trạch cảm thấy mình cực kỳ bất lực, trái tim bị tiếng nức nở kia làm cho vỡ vụn, cả thể xác lẫn tinh thần đều mỏi mệt, anh dựa vào ván cửa ngồi xuống.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi phơ phất, gió bấc vô tình rít gào thổi qua, nhưng còn khắc nghiệt hơn thời tiết bên ngoài chính là tâm tình hai người.
Không biết thời gian đã qua bao lâu, một giờ, hai giờ, hoặc lâu hơn nữa.
Sau một tiếng “cạch” của chìa khóa, cửa phòng ngủ mở ra, Tiêu Trạch đang ngồi trên ghế sô-pha đứng bật dậy, nhìn chằm chằm không chớp mắt người đang chậm rãi đi về phía mình.
Vải voan mỏng manh miễn cưỡng che đi những nơi quan trọng, Nhan Hoan đứng trước mặt anh, hai mắt vừa đỏ vừa sưng như hai hạt đào nhìn anh chăm chú, cô nói: “Nếu anh đã quyết định, em sẽ cho anh thứ mà anh muốn.”
“Cái gì?” Tiêu Trạch cất giọng khàn khàn hỏi.
“Một đứa con.”
Tiêu Trạch ngẩn người, ánh mắt vô định nhìn cô. Nhan Hoan mạnh dạn dạng chân ngồi trên đùi anh, ôm cổ anh hôn môi trêu đùa, dần dần chìm đắm, Tiêu Trạch kéo về một chút lý trí còn sót lại, đè bàn tay nhỏ bé đang làm loạn của cô, ngăn cản nói: “Một mình nuôi con rất vất vả, Nhan Hoan, anh không thể…”
Nhan Hoan đã hạ quyết tâm, ánh mắt lóe lên sự bất chấp nhìn anh: “Nếu không có thứ ràng buộc tình cảm này, em sẽ rất nhanh ngồi trên người đàn ông khác.”
Lời cô như đâm vào thần kinh Tiêu Trạch, rõ ràng anh có tự tin một trăm phần trăm rằng loại chuyện này sẽ không xảy ra, nhưng nghe vậy cơn ghen vẫn bùng phát, Tiêu Trạch nghiến răng trừng mắt, “Em dám?”
Nhan Hoan nhướng mày khiêu khích, “Anh có thể thử xem.”
Tiêu Trạch bị dồn ép, nổi giận, anh xoay người đè cô xuống dưới, gấp gáp điên cuồng hôn cô, vuốt ve cô, vải vóc mỏng manh rách toạc trong tay anh, thân thể mềm mại thơm ngát dưới thân anh trào dâng mật ngọt, anh liều lĩnh xông vào thế giới của cô, bàn tay to đỡ hai bên mông mãnh liệt đụng chạm…
Đầu lưỡi cuốn đi những giọt mồ hôi trên cổ, lúc sắp đạt tới cao trào, anh gọi tên cô: “Nhan Hoan, anh yêu em.”
Cô che miệng anh, nghẹn ngào nuốt nước mắt: “Xin anh, đừng nói…”
Vốn là cảnh sắc tình yêu vô cùng đẹp đẽ, nhưng giữa đêm đông giá lạnh lại khiến lòng người chua xót tiếc thương, qua đêm nay không biết phải bao lâu nữa mới có thể yêu cô một cách trọn vẹn như thế này, trong lòng đau đớn khôn nguôi, Tiêu Trạch một lần lại một lần hung hăng yêu thương cô, một lần lại một lần gieo những hạt giống quý báu vào tận sâu nơi ấm áp, cho đến khi chân trời hừng sáng, hoa tuyết ngừng rơi…
Sáng sớm, bệnh viện không có nhiều người.
Tiêu Kiến Đông đang ngủ, Tiêu Trạch không đánh thức ông, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên giường, nhìn cha nhắm mắt ngủ thật yên bình, anh khẽ chạm vào mạch máu nổi trên mu bàn tay nhợt nhạt. Lần đầu tiên cảm thấy cha đã già rồi.
Nhan Hoan ngồi trên ghế ngoài hành lang, hai tay nắm chặt, ánh mắt trống rỗng. Một lát sau, Tiêu Trạch đi ra, cô tiến đến đón.
“Anh phải đi rồi.” Tiêu Trạch nói.
“Đừng đi.”
“Chúng ta đã nói chuyện ổn thỏa.”
“Em đổi ý.” Nhan Hoan nhìn anh như hờn dỗi, trong mắt sương giăng mịt mù, “Em đi xin Pierce, ông nhất định sẽ có cách, chuyện công ty và cả chuyện cha anh ông đều giải quyết được.”
“Haiz!” Tiêu Trạch sợ cô khóc, tiến lên nâng mặt cô, ngón tay gạt một lọn tóc lòa xòa trên trán, giọng nói đầy nuông chiều: “Đây là Trung Quốc chứ không phải nước Anh, Pierce có thần thông quảng đại cũng không quản được chuyện này.”
“Em mặc kệ, em không thể để anh đi vào chỗ như vậy, một ngày một giờ, một phút một giây cũng không được.” Nước mắt trong suốt tràn ra khóe mắt, Tiêu Trạch cúi đầu hôn lên mắt cô, “Đừng khóc… Đừng làm như sinh