Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
ly tử biệt, anh cam đoan chỉ qua vài ngày anh sẽ ra được.”
Trong phòng bệnh, Tiêu Kiến Đông đã sớm thức dậy, vài lời nói không rõ ràng lọt vào tai ông, nhớ lại thái độ của con trai ngày hôm qua, cùng với những chuyện vẫn luôn giữ kín trong lòng, ông đột nhiên ý thức được điều gì. Việc xảy ra bất ngờ cũng không khiến ông kinh ngạc là mấy, bởi vì từ lâu đã tính toán đường lui cho mình.
Tiêu Kiến Đông gắng gượng đứng lên, bàn tay nổi gân xanh vươn về phía điện thoại đầu giường.
Làm việc sai trái thì sớm muộn cũng phải gánh chịu hậu quả. Tiêu Kiến Đông vì lòng tham nhất thời nên đã ăn hối lộ, ông muốn tự thú với cảnh sát, trước khi tự thú, ông gọi điện cho Lãnh Thế Hùng.
Khi ấy Lãnh Thế Hùng đang ăn cơm với người nhà, sau khi nghe tin đã giận dữ lật tung bàn, hung hăng tát Từ Giai Oánh một cái rất mạnh. Biết được chân tướng sự việc, Lãnh Tiểu Mạn căm giận Từ Giai Oánh đến tận xương tủy, Từ Giai Oánh mang hết tội lỗi đổ lên đầu hai mẹ con Diêu Bội Bội, Lãnh Tiểu Mạn vừa khóc vừa nói: “Nhưng người tống ba vào tù là mẹ, không phải Diêu Bội Bội, cũng không phải Nhan Hoan.”
Trong lúc đang cãi nhau, Lãnh Thế Hùng đã bị người đến bắt đi, Lãnh Tiểu Mạn dùng một loại ánh mắt gần như căm thù sâu sắc nhìn Từ Giai Oánh, liền đó chạy lên lầu, lấy túi xách, nhét quần áo lộn xộn vào trong, vừa khóc vừa thu xếp. Sau khi nhanh chóng gói ghém tất cả, cô ta vội vã chạy xuống lầu, kéo va li xông ra cửa. Từ Giai Oánh cản lại, “Tiểu Mạn, con đây là muốn làm gì hả?”
Lãnh Tiểu Mạn cắn chặt môi dưới, khóe mắt rưng rưng, hất cằm nói: “Con quyết định nghe theo lời anh, rời khỏi cái nhà này.”
“Không được, con mà thì chỉ còn lại một mình mẹ. Con không thể đi.” Từ Giai Oánh cướp lấy va li.
“Mẹ, mẹ thật đáng sợ, con không dám ở cùng một chỗ với mẹ nữa.” Lãnh Tiểu Mạn đã quyết tâm, vứt lại va li, nước mắt ròng ròng chạy ra khỏi biệt thự Lãnh gia.
Cái gì? Hai môi Từ Giai Oánh run rẩy, mãi không phát ra được tiếng nào, phản ứng kịch liệt của con gái đã đánh gục bà ta, bà ta ngã ngồi xuống nền nhà lạnh buốt, nhìn ngôi biệt thự bốn vách tường trống trơn không có hơi người, ảm đạm rơi lệ.
Sau khi khai báo rõ ràng hành vi phạm tội, Lãnh Thế Hùng cầu xin cảnh sát cho gọi một cuộc điện thoại cuối cùng, cảnh sát đồng ý lời thỉnh cầu của ông ta. Lãnh Thế Hùng gọi cho Nhan Hoan, nói: “Tiểu Hoan, con không tha thứ cho ba, ba không trách con, ba thực sự xin lỗi con, ba đã sai rồi, ba không nên vứt bỏ con và mẹ để cưới người đàn bà ác độc Từ Giai Oánh.”
“Việc đã đến nước này, bây giờ nói còn có ích gì.” Thanh âm bình tĩnh của Nhan Hoan khiến người ta không nghe ra được chút nào thương cảm.
“Tiểu Hoan, ba để lại cho con bốn mươi phần trăm cổ phần của Lãnh Thị, con phải coi chừng Lãnh Ngự Thần, nó đối với con có dã tâm bất lương, vì để chiếm được toàn bộ Lãnh Thị nên mới tiếp cận con.”
“Yên tâm, tôi sẽ không để anh ta có cơ hội đó, ông bảo trọng!” Nhan Hoan cúp điện thoại.
Con đường đó là ông tự đi, kết cục bị người thân xa lánh chỉ có thể trách chính ông, Lãnh Thế Hùng!
Bằng chứng vô cùng xác thực, Lãnh Thế Hùng bị giam giữ, Tiêu Kiến Đông do thân thể không khỏe nên ở lại bệnh viện và bị giám sát hai mươi tư giờ một ngày. Tiêu Trạch nhờ các mối quan hệ đã vào được phòng bệnh, nắm bàn tay già nua của Tiêu Kiến Đông, anh nói: “Ba, ba không nên tự thú.”
Tiêu Kiến Đông mỉm cười, không coi sự việc quá nặng nề, ông nói: “Trước kia luôn răn dạy con, là đàn ông phải có trách nhiệm, nếu như ngay đến chút dũng khí thừa nhận sai lầm mà ta cũng không có thì sao dám xưng là đàn ông, sao có thể làm cha của con.
Tiêu Trạch, nhớ cho kỹ, đừng để lợi ích làm mờ mắt, phải phân biệt rõ tiền nào có thể kiếm được tiền nào không, ta chính là ví dụ rõ ràng nhất.”
Truyền thông với khứu giác nhạy bén nhanh chóng phát hiện ra sự việc, tin tức về hai công ty nổi tiếng dính líu đến vụ án pháp luật kinh tế bị truyền đi rất nhanh, dư luận xôn xao, ai ai cũng biết. Xem ra những nhân vật trong giới kinh doanh cũng chẳng ra gì, người làm ăn có mấy ai trong sạch, chẳng qua Lãnh Thế Hùng và Tiêu Kiến Đông quá đen đủi mới bị người ta nắm được đằng chuôi.
Nhưng đối với thị trường chứng khoán chỉ cần một dao động nhỏ là dẫn tới bất ổn định, tình thế vô cùng nghiêm trọng, cổ phiếu của Lãnh Thị và Tần Vũ sụt giá thảm hại, trong khi đó Thịnh Thế đến từ thành phố T, Lãnh Ngự Thần dã tâm hừng hực trắng trợn thu mua hết.
Trong phòng bao của Phú Cẩm, Lãnh Ngự Thần và cổ đông lớn của Tần Vũ – Mã tổng – nâng chén chúc mừng…
Tần Vũ lâm vào hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng, cần phải bỏ gấp ra một khoản vốn lớn để nâng giá cổ phiếu, Tiêu Trạch bận tối mắt tối mũi, cũng may chuyện của Tiêu Kiến Đông có Hạ Thiệu Nhiên giúp đỡ dựa vào các mối quan hệ, chờ sau khi mở phiên tòa tuyên án sẽ tìm lý do để đưa ông ra ngoài.
Người giúp đỡ ta trong thời khắc nguy nan mới là bạn bè thực sự.
Bạn bè, Tiêu Trạch nghĩ đến Lý An Thần, đau lòng cắn răng.
Xưởng sửa chữa.
Nhan Hoan đan