Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
u SRT8, Nhan Hoan phát cáu hận không thể bóp nát bánh lái, hệ thống gia tốc đã đạt tới cực hạn, xe lảo đảo không theo sự điều khiển, SRT8 phía trước như thể học kiểu lúc trước của cô, chiếm cứ mặt đường.
Làm sao bây giờ, không vượt được thì sẽ thua.
Làm sao bây giờ?
Nhan Hoan sốt ruột, bên tai chợt vang lên lời Tiêu Trạch: Vì chính mình, phải thắng.
Cô đã tự đưa mình vào hoàn cảnh gian nan, thắng thế nào, bảo cô thắng thế nào được. Từ năm mười sáu tuổi lén lút chơi xe, trải qua không ít trận đấu lớn nhỏ, lần này là khó khăn nhất, phải thắng được năm mươi vạn, còn phải giữ cho mình không bị lột da.
Tiêu Trạch, anh dựa vào cái gì mà hung hăng như vậy, dựa vào cái gì mà nói những lời độc ác với tôi, muốn lột da tôi.
Yên tâm đi, tôi sẽ không để anh có cơ hội đó.
Nhan Hoan nắm chặt tay lái nhìn chòng chọc con đường phía trước, ra sức tự nói với bản thân phải tỉnh táo, tỉnh táo, tỉnh táo…
Trên đài quan sát trước khúc cua cuối cùng, A Hạ tim như treo ngược cành cây hướng về phía cô hét to, tiếp sức cho cô. Đài quan sát cao bốn mét kia đã mang đến cho cô một tia hi vọng, cô quyết định thay đổi lộ trình, đánh tay lái lao vọt lên trên, tới chỗ A Hạ.
A Hạ bị chiếc xe bất ngờ quay đầu xông tới chỗ mình làm cho sợ tới mức chân run lên, ngã ngồi dưới đất, liều mạng dịch mông lùi về phía sau. Những người khác trên khán đài bị GTR hung hãn đâm tới cũng kinh hãi chạy tán loạn, có mấy người còn vội vàng bổ nhào xuống rãnh cỏ bên cạnh, nhe răng trợn mắt xoa mông, mắng chủ xe là đồ điên.
Dạ Sâm trong chiếc SRT8 giương đôi con ngươi thâm trầm nhìn GTR đang chạy trên đỉnh núi, thầm nghĩ, cô gái này điên rồi sao?
Đã tới điểm kết thúc, giở trò bịp bợm gì thì cũng không thay đổi được kết quả trận đấu, hắn tỉnh táo tắt thiết bị gia tốc, phóng về vạch đích.
Lốp xe GTR bị mài mòn nghiêm trọng, trong hoàn cảnh không còn đường đi, nó bất ngờ quẹo trái, bánh xe nhấc khỏi mặt đường, bay xuống.
Nhan Hoan muốn đánh cược một lần, đánh cược với kỹ thuật lái xe của Dạ Sâm.
Sự thật chứng minh, bay nhanh hơn chạy. Giống như một pha quay chậm, từ đài quan sát cao bốn mét, GTR lao mình hung hãn nện xuống phía trước SRT8, trong tích tắc bánh xe tiếp xúc với mặt đường tóe ra vô số hoa lửa, xe xóc chòng chành chấn động khiến tay chân Nhan Hoan cũng run lên, lục phủ ngũ tạng đau đớn, ngực bị ép suýt nữa không thở được, cảm giác giống như mình đã quy tiên, không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn SRT8 lao thẳng về phía mình…
Mất ngủ
Dạ Sâm vội vàng phanh xe giảm tốc độ, lốp xe ma sát với mặt đường phát ra những tiếng chói tai lạnh lẽo khiến người nghe rùng mình, xe lao quá nhanh theo quán tính nên không thể lập tức khống chế, “ầm” một tiếng, SRT8 va vào đầu xe GTR, đẩy mạnh GTR về tới tận vạch đích.
Ngực dội lên cảm giác đau đớn đến tê dại rồi lan ra khắp tứ chi, Nhan Hoan ôm ngực thở hắt ra một hơi thật dài.
Cô thắng rồi, cô đã đánh cược với kỹ thuật lái xe của Dạ Sâm.
Ngoài lồng ngực đau đớn, đầu bị ong ong chấn động, tay chân run rẩy, thì những chỗ khác không bị thương. Chiếc xe yêu quý của cô cũng chỉ bị một vết thương nhẹ đó là đèn trước bên trái vỡ vụn.
Mà người chấm dứt nó lại là một cô gái.
Đám đàn ông một mặt không muốn tiếp nhận sự thật, mặt khác cũng bị chấn động sau cuộc đọ sức giữa hai cao thủ, trong lòng thầm bội phục kỹ thuật lái xe và sự điên cuồng của Nhan Hoan.
Ở vạch đích dưới núi, Dạ Sâm gõ gõ tay lái, cười tự giễu. Hắn bước từ trên xe xuống, đi tới bên cạnh GTR, Nhan Hoan hạ cửa sổ xe, Dạ Sâm sáp lại gần, nói: “Đây là trận đấu đầu tiên mà tôi thua, nhưng không biết thua một người đẹp lại có cảm giác khó chịu như vậy, ngày mai sẽ gửi cho cô chi phiếu năm mươi vạn.”
Nhan Hoan nét mặt lạnh lùng, “Không còn gì tốt hơn.”
A Hạ từ khán đài chạy tới xô vào Dạ Sâm, lo lắng đảo mắt, “Chị Hoan, không sao chứ!”
“Đây không phải là rất tốt hay sao.”
A Hạ lấy điện thoại báo cáo tình hình cho Ken.
Dạ Sâm biết điều quay trở lại xe của mình, nổ máy, rời đi.
Thua một người phụ nữ là đáng xấu hổ, nhưng thua một kẻ điên thì không đáng xấu hổ.
Nhan Hoan lái xe GTR là cô gái xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp, đồng thời cũng là một kẻ điên chính cống!
Nhan Hoan mở cửa xe, dịch người sang ghế lái phụ, nói với A Hạ: “Đưa tôi về đi.”
“Hả, được.” A Hạ ngồi vào vị trí ghế lái, nói với Ken ở đầu bên kia điện thoại: “Lão đại, em đưa chị Hoan về nhà, cái gì? Tiệc ăn mừng, hay là để mai đi, hình như chị Hoan hơi mệt. Vâng, vậy được, yên tâm đi, nhất định sẽ đưa về nhà an toàn.”
A Hạ cười hì hì cúp điện thoại, khởi động xe, nói: “Thật không thể tin được, em đang lái chiếc xe vừa mới thắng xe của DK.”
“À!” Nhan Hoan dựa vào thành xe, hỏi: “Cảm giác thế nào?”
“Sảng khoái!”
…
Uống một ngụm bia lạnh, tâm mới an tĩnh trở lại.
Lon bia đặt trên bàn, Nhan Hoan cởi cúc ở ống tay áo sơ-mi bên trái, xắn lên, băng gạc trắng nhuốm màu đỏ của máu, nhìn rất chói mắt.
“Kính coong.” Có người bấm c