Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2044 lượt.

thấy rõ ràng chỉ có một người ở, một người rất sạch sẽ, cuộc sống rất ngăn nắp.
Đặt đồ ăn lên mặt bàn, Nhan Hoan rửa tay, lấy bát đũa, Tiêu Trạch đứng ở một bên nhìn cô, từ phòng khách truyền đến tiếng Giản Ninh và Lý An Thần tranh nhau toilet, la hét ầm ĩ, Nhan Hoan nhíu mày có vẻ nhức đầu.
Chiếc túi nhỏ nóng hổi tỏa ra hương thơm hấp dẫn, Nhan Hoan đặt một bát cháo, một đôi đũa và một chiếc thìa trước vị trí của Tiêu Trạch, nói: “Mặc kệ hai người bọn họ, anh ăn trước đi.” Còn cô xoay người lấy một quả táo trong tủ lạnh, đưa lên miệng cắn.
Tiêu Trạch sửng sốt, “Cô không ăn sáng à?”
Nhan Hoan lắc đầu, tiếp tục gặm táo.
“Vẫn luôn như vậy sao?”
Nhan Hoan nhai táo, gật đầu.
Tiêu Trạch quay mặt qua chỗ khác, nghĩ thầm, cô gái này bình thường tự chăm sóc bản thân kiểu gì không biết.
“Đừng ăn nữa, đồ lạnh sẽ làm tổn thương dạ dày.” Anh giật lấy quả táo đã bị cô gặm một nửa, đặt lên bàn, kéo cô ngồi xuống ghế, ra lệnh: “Ăn cháo.”
Nhan Hoan chớp chớp mắt nhìn anh, “Tôi không có thói quen ăn sáng, hơn nữa lúc mua cũng không có phần của tôi.”
Ý cô là, bữa sáng có một phần của anh?
Tiêu Trạch nói: “Tôi đã ăn rồi.”
“Ăn ở đâu?”
“Nhà.”
“Nhà?” Nhan Hoan mỉm cười, “Xe anh tối qua không để vào gara sao?”
“…” Câu hỏi khiến Tiêu Trạch á khẩu không trả lời được, sao có thể không biết xấu hổ nói với cô chuyện tối qua sau khi nhận được tin nhắn của Lý An Thần, anh đã lái xe tới đây.
Nhan Hoan đứng dậy, cầm quả táo bên cạnh: “Ăn đi, nguội sẽ không ngon đâu.”
“Tôi nói rồi, đừng ăn nó.” Tiêu Trạch lại một lần nữa cướp quả táo, cổ tay giơ lên ném một cú chuẩn xác vào sọt rác.
“Này, đây là nhà của tôi.”
“Nếu là nhà tôi, cô đã sớm bị cột vào ghế.” Tiêu Trạch không ngần ngại mở tủ bát lấy một bộ đồ ăn, chia bát cháo thành hai, kéo Nhan Hoan ngồi xuống. “Giờ thì ăn đi.”
“Anh thật là ngang ngược.” Nhan Hoan cầm thìa xúc một thìa cháo đưa lên miệng, lồng ngực được lấp đầy bởi cảm giác ấm áp.
Lý An Thần và Giản Ninh bước vào, mới vừa rồi vẫn còn ầm ĩ giờ lại rất ăn ý cùng im lặng, hai cặp mắt giản xảo đánh giá hai người, không khí của bữa sáng này cảm giác rất lạ.
Ăn xong, sau khi Giản Ninh dọn dẹp liền bị Lý An Thần cưỡng ép kéo ra ngoài, Nhan Hoan nhìn một đôi oan gia này, nói: “Mang hết đồ dùng của hai người đi.”
“Cái gì?” Lý An Thần hỏi.
“Khăn mặt, bàn chải đánh răng.”
“Ờ.” Lý An Thần làm như bừng tỉnh, “Nói vậy, ghế sô-pha tôi cũng phải chuyển đi rồi.”
Giản Ninh tiếp lời: “Giường tối qua tớ ngủ cũng phải mang đi đúng không?”
“Hai người, biến mất khỏi mắt tôi trong vòng năm giây, một, hai, ba…”
Hai kẻ oan gia đã cất bước, Nhan Hoan vào phòng thay quần áo chuẩn bị đi làm. Giữa tủ quần áo toàn những áo phông và quần jeans, chiếc áo len màu xanh nước biển trở nên bắt mắt lạ thường. Nói thật, sau khi mua chiếc áo này về, Nhan Hoan đã thấy hối hận, hơn chín nghìn tệ, gần một tháng tiền lương, lúc đã hết cơn giận chỉ muốn tự vả vào miệng mình.
Sợ Tiêu Trạch nhìn thấy vết thương trên cổ tay, Nhan Hoan cầm áo lên lại thả xuống, lấy một chiếc áo phông mặc vào. Thấy cô đi ra, Tiêu Trạch đứng dậy từ ghế sô-pha, nói: “Tôi đưa cô đi làm.”
“Không cần phiền như vậy, ở đây bắt xe rất tiện.” GTR tối qua đã bị A Hạ lái về xưởng. Nhan Hoan không muốn ngồi Reventon còn có nguyên nhân khác, cô nghe nói, chiếc xe này không chở những phụ nữ bình thường.
“Tôi đưa cô đi.”
“Không cần phiền.”
“Tôi đã nói tôi đưa cô đi.”
Tiêu Trạch kiên trì khiến Nhan Hoan đành phải thỏa hiệp, dù sao ngồi xe của anh cũng không mất miếng thịt nào.
Khóa cửa, vào thang máy, ra thang máy, một đường trầm mặc.
Tiêu Trạch lịch sự mở cửa xe, Nhan Hoan cúi người ngồi vào, anh lại vòng qua bên kia ngồi vào ghế lái, xe rời khỏi khu cư xá, chạy nhanh trên những con phố sầm uất. Nhan Hoan ngẩn người nhìn chằm chằm vào nhãn hiệu xe được may thủ công tinh xảo, đến lúc tỉnh lại nhìn ra ngoài cửa sổ mới giật mình phát hiện xe không chạy về hướng xưởng sửa chữa.
“Đi đâu?”
Tiêu Trạch quét mắt qua cổ tay cô giấu dưới ống tay áo màu đen, ánh mắt đó khiến Nhan Hoan vô ý thức kéo nhẹ tay áo.
“Đi bệnh viện.”
“…”
Nhan Hoan nghiêng đầu sang chỗ khác, âm thầm phỏng đoán liệu có phải anh biết chuyện cổ tay cô bị thương không. Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị cô phủ nhận, tự đánh trống lảng: Nhan Hoan mày suy nghĩ nhiều quá, làm như mày quan trọng lắm không bằng. Người ta đi bệnh viện không phải là để thăm bệnh nhân hay sao, lần trước nữ thư ký kia xuống xe ngay dưới bệnh viện, nhất định chính là như vậy.
Xe dừng lại trước cổng bệnh viện.
Cực kỳ ghét mùi thuốc khử trùng, Nhan Hoan nói: “Tôi ở đây chờ anh.”
“Cô không xuống xe, kiểm tra thế nào được.” Tiêu Trạch tháo dây an toàn, “Muốn tôi mời bác sĩ xuống lầu sao?”
Chuyện gì vậy, chẳng lẽ anh thực sự đưa cô đến đây khám cổ tay. Nhan Hoan vẫn còn đang lờ mờ thì Tiêu Trạch đã mở cửa xe bên ghế lái phụ, cúi người tháo dây an toàn của cô.
Nhan Hoan bị tư thế mờ ám này làm cho nóng bừng mặt.
Tiêu Trạch kéo cô ra ngoài, nói: “C


Pair of Vintage Old School Fru