Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.

án trà, Trần Bắc Nghiêu trầm mặc hồi lâu, Châu Á Trạch tỏ thái độ bực tức ra mặt, anh ta không nhịn được mở miệng hỏi: "Mười năm? Anh định nghe lời tên phản bội đó, ngồi tù mười năm?"
Trần Bắc Nghiêu nhìn ra ngoài cửa xe. Bây giờ là giờ cao điểm, người đi bộ và xe cộ trên đường bắt đầu tấp nập. Nhớ đến gương mặt xinh đẹp của Mộ Thiện, cặp chân mày Trần Bắc Nghiêu giãn ra, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng.
Mười năm? Anh làm sao nỡ?
Châu Á Trạch tương đối yên tâm khi thấy nụ cười của Trần Bắc Nghiêu. Anh ta chợt nghĩ đến lời nói của Trần Bắc Nghiêu, tháng sau tổ chức đám cưới. Đám cưới của hai người chẳng phải hoãn đến nửa cuối năm hay sao? Xem ra Trần Bắc Nghiêu đã có kế hoạch, cố tình khiến Lý Thành phân tâm.
Bắt gặp vẻ do dự và lo âu của Châu Á Trạch, Trần Bắc Nghiêu vỗ vai anh ta: "Chúng ta cùng đi."
Đến lúc này Châu Á Trạch mới vỡ lẽ, anh ta cười hì hì: "Em biết ngay mà...nhưng thằng Lý Thành thế nào cũng cử người theo dõi chúng ta. Không sao, đến lúc lên đường, em sẽ đứng ra giải quyết."
Trần Bắc Nghiêu gật đầu: "Đừng làm cậu ta bị thương, chúng ta cùng phải để lại một đường rút lui".






Sự thật
Sau khi gặp Lý Thành, Trần Bắc Nghiêu đột nhiên không muốn đến công ty, anh bảo tài xế đưa anh về thẳng nhà.
Xe dừng lại trước cửa ngôi biệt thự, Trần Bắc Nghiêu bảo tài xế và vệ sỹ đi trước, còn anh không lập tức xuống xe mà châm một điếu thuốc, lặng lẽ ngồi trong xe. Lúc này mới là mười giờ sáng, mặt trời chiếu ánh nắng chói chang khắp không gian. Trần Bắc Nghiêu hút thuốc nửa tiếng đồng hồ mới xuống xe đi vào nhà trong tia nắng nhức mắt.
Căn phòng lớn không một bóng người, Mộ Thiện không biết đi đâu mất. Trần Bắc Nghiêu vốn có nhiều lời muốn nói với cô đành phải đè nén trong lòng. Trong nguyên tắc xử lý mọi chuyện của anh, sống cùng Mộ Thiện đến đầu bạc răng long là mục tiêu đầu tiên. Vì vậy khi Lý Thành đưa ra đề nghị làm "người chỉ điểm" và sẽ bị ngồi tù mười năm, Trần Bắc Nghiêu gần như lập tức quyết định trốn ra nước ngoài. Thật ra kể từ lúc Trần Bắc Nghiêu có ý định giết Đinh Mặc Ngôn để trả mối thù nhà, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rời bỏ quê hương.
Bắt anh ngồi tù? Anh không cao thượng đến mức đó. Trên thực tế, liệu anh có làm chuyện nhiều xấu xa hơn những kẻ có vẻ bề ngoài trong sạch? Hay là do Trần thị của anh là một miếng thịt béo, nên chính phủ mới ra tay với anh?
Mộ Thiện nghe xong, trong lòng vô cùng nặng nề. Không phải cô không tin lời hứa mười năm của Lý Thành, mà chỉ nghĩ đến chuyện Trần Bắc Nghiêu giả vờ hợp tác với Trương Ngân Thiên để tìm ra lộ trình vận chuyển vũ khí của ông ta, cô đã không muốn anh mạo hiểm. Những phần tử khủng bố đó rất điên cuồng, kêu Trần Bắc Nghiêu đi lột da hổ sống, chiêu mượn dao giết người của Lý Thành quá thâm hiểm.
Thật ra Mộ Thiện không cần suy nghĩ nhiều, trong lòng cô đã có câu trả lời. Lúc quyết định ở bên anh, chẳng phải cô cũng đoán ra sẽ gặp trắc trở như ngày hôm nay? Chỉ là cô không ngờ khó khăn lại đến nhanh và mạnh như vậy, chẳng mấy chốc cô phải theo anh rời xa quê hương, rời xa người thân.
Sự trầm mặc của Mộ Thiện khiến Trần Bắc Nghiêu rất đau lòng. Tuy trước đây anh từng đê tiện cưỡng ép cô bất kể cô muốn hay không, tuy ở Tam giác vàng, cô đã cầm súng bảo vệ anh, nhưng ở trong lòng anh, cô vẫn là viên ngọc anh nâng niu trên tay. Việc vì cô bỏ ra hết tình cảm, tinh lực và tiền bạc đều do anh tự nguyện, anh cho rằng đó là lẽ đương nhiên.
Nhưng lần này hoàn toàn khác, lần này cô phải hy sinh, một sự hy sinh rất lớn. Mặc dù áy náy nhưng trong lòng anh vẫn chờ đợi, chờ đợi cô hy sinh vì anh, cảm giác này khiến anh rất hạnh phúc.
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng bao trùm tất cả vẫn là cảm giác thương xót, anh lại khiến cô chịu tủi thân. Nếu không xảy ra chuyện của Lý Thành, anh định rửa tay gác kiếm, cho cô một cuộc sống yên bình. Anh và cô có lẽ cũng sẽ ra nước ngoài lánh nạn vài năm nhưng cũng không đến nỗi cập rập và bị động như bây giờ.
Vào một thời khắc, Trần Bắc Nghiêu thậm chí không chắc chắn Mộ Thiện đồng ý đi cùng anh. Dù sao trong hai mươi sáu năm qua, ngoài anh ra cô còn nhiều thứ để vương vấn, ví dụ như bố mẹ, bạn bè, sự nghiệp, thanh danh của cô.
"Để em nghĩ đã." Mộ Thiện nói nhỏ. Trong lòng cô tuy đã quyết định nhưng bảo cô nói dứt khoát từ "vâng", cô nhất thời không thể thốt ra miệng.
"Được." Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện đặt xuống đất, anh cúi đầu định hôn cô.
Ánh nắng chói chang rọi qua cửa sổ, chiếu đúng vào mắt Mộ Thiện. Trong lòng Mộ Thiện rất phiền muộn, cô ngoái đầu né tránh, đồng thời giơ tay che miệng anh. Đối diện với ánh mắt trầm mặc của Trần Bắc Nghiêu, cô hơi thất thần: "Em sẽ ở bên cạnh anh...Anh để em nghĩ thêm đã."
Những ngày tiếp theo, Trần Bắc Nghiêu vô cùng bận rộn. Tuy sớm có sự chuẩn bị, một phần tài sản của anh đã chuyển ra nước ngoài, nhưng bây giờ muốn lặng lẽ ra đi, anh phải thu xếp ổn thỏa. Vì vậy ngày ngày anh mãi tối muộn mới về nhà.
Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện quyết định tổ chức đám cưới vào