pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.

phản ứng, giơ tay vỗ vai Trần Bắc Nghiêu.
Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của Châu Á Trạch, giống như rất kinh ngạc, rất xúc động và hơi phẫn nộ.
Trần Bắc Nghiêu quay đầu, toàn thân anh hóa đá.
Dưới ánh đèn ấm áp, một thân hình mảnh mai đang đứng trên cầu thang, người đó chính là Mộ Thiện.
Cô lặng lẽ nhìn anh, đôi mắt đặc biệt ngời sáng, phảng phất như có muôn vàn lời muốn nói nhưng không biết mở miệng như thế nào.
Trần Bắc Nghiêu lập tức đứng dậy, đi nhanh về phía Mộ Thiện.
"Tôi xin lỗi, Trần tổng." Một giọng nói lười nhác vang lên, Tầm đột ngột xuất hiện sau lưng Mộ Thiện: "Bà Trần đòi tuyệt thực, còn suốt ngày đấm đá tôi, tôi thật sự hết cách nên đành phải đưa về trả lại cho anh."
Tầm vừa dứt lời, Trần Bắc Nghiêu giang hai cánh tay, cách hai ba bậc thang kéo Mộ Thiện vào lòng.
Cùng lúc đó, Châu Á Trạch chắp hai tay sau lưng lặng lẽ đi đến, anh ta nhìn Tầm: "Kêu mày đi bảo vệ chị dâu, quả nhiên không thể tin được."
Tầm cười hì hì, hắn vừa định mở miệng, Châu Á Trạch liền tung một nắm đấm về phía hắn. Tầm nhanh tay lẹ mắt, lập tức túm lấy nắm đấm của Châu Á Trạch, bẻ quặt tay anh ta ra đằng sau và đẩy người anh ta vào tường.
Dưới chân cầu thang, vợ chồng Trần Bắc Nghiêu vẫn xúc động ôm nhau, mặc kệ hai người đàn ông đang động thủ ở bên cạnh. Một lúc sau, Trần Bắc Nghiêu mới nới lỏng vòng tay, đôi mắt đen sâu thẳm của anh chăm chú nhìn gương mặt đỏ ửng của Mộ Thiện, rồi anh cất giọng khàn khàn: "Xem ra, tìm Tầm bảo vệ em là một quyết định sai lầm."






Trợ thủ
Mộ Thiện một khi về nước, cô quyết tâm không đi đâu hết. Nghe câu nói nửa đùa nửa thật của Trần Bắc Nghiêu, cô liền nghiêm mặt: "Là anh sai rồi, anh không nên để em đi mới đúng."
Trần Bắc Nghiêu lần đầu tiên bị người khác phê bình là "sai", nhưng anh cũng không tức giận, chỉ kéo tay Mộ Thiện ngồi xuống ghế salon.
Thật ra, Trần Bắc Nghiêu tiền trảm hậu tấu đưa Mộ Thiện rời khỏi Trung Quốc là có hai mục đích. Thứ nhất, trong khoảng thời gian này không biết sẽ xảy ra biến cố gì, Mộ Thiện ở nơi an toàn, anh mới có thể yên tâm hành động. Thứ hai, anh đã quyết định hợp tác với Lý Thành, tương lai sẽ có một ngày đi tù, anh không muốn cô chứng kiến cảnh tượng đó. Tuy ngồi tù bảy năm hay mười năm, anh không cần hỏi cũng biết cô sẽ đợi anh. Nhưng anh ích kỷ, ít nhất không để cô tận mắt thấy cảnh anh bị còng tay đứng trước vành móng ngựa.
Nhưng bây giờ cô đã trở về, không hiểu cô làm cách nào để thuyết phục Tầm. Một sát thủ quốc tế nổi tiếng máu lạnh như Tầm cũng nghe lời cô, quả thực ngoài sức tưởng tượng của Trần Bắc Nghiêu.
Trần Bắc Nghiêu là người có thù tất báo, không bao giờ chịu thiệt thòi, Tuy nhiên bất cứ chuyện gì liên quan đến Mộ Thiện, anh đều cân nhắc kỹ lưỡng thiệt hơn. Anh có thể ngồi tù vì Mộ Thiện, đương nhiên sẽ không bận tâm đến mối oán hận với Tầm. Anh yên tâm giao nhiệm vụ bảo vệ Mộ Thiện cho Tầm, chính là sự tín nhiệm lớn nhất.
Châu Á Trạch làm sao không biết bây giờ Tầm là "bạn" chứ không phải là "địch". Chỉ là anh ta vẫn hậm hực chuyện trước kia, dù không quên lấy đại cuộc làm trọng nhưng anh ta vẫn có ý định tìm cơ hội trả thù Tầm. Hôm nay kẻ thù xuất hiện ngay trước mặt, Châu Á Trạch không kiềm chế nổi, ra tay đánh người trước rồi tính sau.
"Mộ, tôi khát nước quá." Tầm đột ngột mở miệng, hắn thản nhiên nhìn Mộ Thiện. Mộ Thiện đứng dậy đi đến bên tủ rượu, mở một chai rượu vang rót đầy ly rồi cầm cả chai lẫn cái ly đặt xuống trước mặt Tầm. Hắn cầm ly rượu nhấp một ngụm, thần sắc vô cùng hưởng thụ.
Mộ Thiện lại ngồi xuống cạnh Trần Bắc Nghiêu. Ánh mắt anh hơi thẫm lại, Châu Á Trạch ở bên cạnh lộ rõ vẻ không tán đồng. Mộ Thiện đỏ mặt, cô nói nhỏ: "Em học anh, phải vừa đấm vừa xoa, nếu không anh ta làm sao chịu đưa em về nước."
Câu giải thích khiến Trần Bắc Nghiêu mỉm cười, đám mây u ám trong lòng tan biến.
Tầm tự mình đi đến tủ rượu lấy ra ba cái ly rồi quay về chỗ rót đầy rượu.
Hắn đặt một ly trước mặt Trần Bắc Nghiêu: "Trần tổng."
Một ly đặt mạnh trước mặt Châu Á Trạch: "Của anh."
Ly còn lại Tầm đưa cho Mộ Thiện, sau đó hắn uống cạn ly rượu của mình.
Đây là hành động nhận lỗi của Tầm, Trần Bắc Nghiêu mỉm cười uống hết ly rượu của anh rồi lại uống ly của Mộ Thiện. Châu Á Trạch hừ một tiếng lạnh lùng, Trần Bắc Nghiêu nghiêm mặt: "Á Trạch." Châu Á Trạch đành miễn cưỡng cầm lên uống một nửa rồi lại đặt xuống.
Trần Bắc Nghiêu cũng không ép, anh dặn dò nhà bếp chuẩn bị đồ ăn. Mộ Thiện trước đó tập trung toàn bộ sự chú ý vào Trần Bắc Nghiêu, đến lúc này cô mới quay sang Tầm, ánh mắt lộ vẻ thán phục. Tầm không nhìn cô, khóe miệng hắn hơi nhếch lên.
Thật ra trong khoảng thời gian hơn một tháng cùng Tầm ở Panama, Mộ Thiện biết rất rõ, lúc nào nên cứng rắn và lúc nào nên mềm mỏng với Tầm.
Mối quan hệ giữa con người với con người rất phức tạp và vi diệu. Kể từ ngày đầu tiên gặp Tầm, Mộ Thiện không hề sợ hãi tên sát thủ cấp thế giới này, cô ngược lại luôn tỏ ra khinh bỉ và căm p