Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.
Ở vị trí tài xế, Châu Á Trạch cố gắng đánh tay lái, chiếc xe thương vụ chống đạn màu đen ngoằn ngoằn ngoèo ngoèo nhắm tránh luồng đạn có uy lực cực lớn. Đạn bắn kịch liệt khiến bọn họ hoa mắt chóng mặt, đạn pháo nã vào thân xe làm một cửa xe rơi xuống đất như miếng đậu phụ.
Đúng lúc này, một loạt đạn bay tới với tốc độ cực nhanh.
“Lão đại!” Lý Thành hét lên một tiếng đồng thời nhoài người che chắn Trần Bắc Nghiêu.
Trần Bắc Nghiêu cảm thấy người anh như bị thứ gì đó xuyên thủng, sau đó mọi thứ xung quanh dần trở nên yên tĩnh.
Anh ngẩng đầu, thấy một chiếc xe thương vụ của đám thuộc hạ bị xe tải đâm nát, chiếc xe thương vụ còn lại bị xe Jeep đâm mạnh từ đằng sau, khiến nó văng đi và lật nhào bên vệ đường.
Trên mặt đất nằm không ít người, có người đã tắt thở, có người còn thoi thóp, một hai người đứng dậy, gương mặt họ lộ vẻ kinh hoàng.
Trần Bắc Nghiêu quay đầu, bắt gặp Lý Thành nằm ngoẹo cổ sang một bên, đầu anh ta toàn máu.
Cuối cùng là hình ảnh Châu Á Trạch ôm cơ thể anh, anh ta trợn trừng mắt hét lên câu gì đó.
Trần Bắc Nghiêu nghĩ, đối phương đã ra tay trước bọn anh.
Đội trưởng Vương bị anh mua chuộc từ lâu, vậy mà anh ta vẫn chơi trò hai mang, nhận chỉ thị của ai đó cài bẫy dụ anh tới nơi này.
Đối phương thậm chí không quản ngại cho người mai phục ngay trong địa bàn thành phố. Chúng còn tìm không ít sát thủ, sử dụng vũ khí hạng nặng, tạo ra một vụ án đẫm máu với mục đích nhổ cỏ nhổ tận gốc.
Rốt cuộc đây là hành động trả thù của Đinh Hành, hay âm mưu loại bỏ anh của Lữ Triệu Ngôn?
Trần Bắc Nghiêu cố gắng mở mắt, anh biết anh không thể chìm vào giấc ngủ. Anh cúi đầu, nhìn thấy điện thoại di động rơi ở bên cạnh, màn hình vẫn sáng đèn. Trần Bắc Nghiêu dùng chút sức lực cuối cùng nhặt điện thoại.
“Thiện Thiện…”. Anh muốn hét to nhưng chỉ có thể thều thào hai từ.
Vào giây phút bị ngất đi, Trần Bắc Nghiêu đột nhiên nảy ra ý nghĩ khá mỉa mai, lần này thì hay rồi, Châu Á Trạch luôn cười nhạo anh giữ thân như ngọc vì Mộ Thiện. Kết quả là anh đi đời trong khi vẫn chưa có được cô.
Thiên thần lạc lối
Lúc bấm số điện thoại, đầu ngón tay của Mộ Thiện run đến nỗi cô lập cập bấm mãi không xong.
Trong tiếng ồn ào nhức tai, giọng nói của Đổng Tuyên Thành vọng tới: “Mộ Thiện, tớ không rõ, vụ này quá lớn, hiện trường bị phong tỏa, bọn tớ cũng không được phép đưa tin…”.
Mộ Thiện đặt di động lên bàn, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tờ mờ sáng, ông mặt trời trốn đằng sau tầng mây trắng chiếu ánh sáng nhàn nhạt khắp không gian.
Suốt đêm qua, Mộ Thiện không tìm thấy tung tính Trần Bắc Nghiêu, cô không biết anh còn sống hay đã chết.
Đi tới phòng bệnh nằm ở góc trong cùng, Mộ Thiện nhìn thấy Châu Á Trạch ngồi trên ghế dài ngoài cửa. Một cánh tay anh ta băng bó lớp vải băng dày, mắt anh ta đỏ ngầu, trên mặt có vài vết sẹo mờ mờ, cằm mọc đầy râu. Gương mặt điển trai ngày nào giờ chỉ còn lại vẻ hung dữ, thất thần và tức giận.
Anh ta không nhìn Mộ Thiện, trực tiếp giơ tay đẩy cửa.
Giọng điệu Châu Á Trạch chưa bao giờ lãnh đạm như vậy: “Xác suất anh ấy có thể sống chưa đến 10%”.
Đầu óc Mộ Thiện nổ tung. Người đàn ông nằm trên giường bệnh rất xa lạ.
Dưới ánh đèn điện leo lét, gương mặt anh nhợt nhạt như tờ giấy trắng, không còn một chút sức sống. Hai hàng lông mày dài và rậm của anh càng trở nên đen hơn, đen đến nhức mắt, trên gương mặt tiều tụy của anh dường như chỉ còn lại màu sắc đó.
Rất nhiều dây dợ cắm vào đầu và cơ thể anh, khiến anh trông giống pho tượng gỗ, chỉ cần rút nguồn điện là tắt thở.
Có lẽ do quá bất ngờ và kinh hoàng nên vào giây phút này, Mộ Thiện cảm thấy rõ ràng cô đang đứng trước giường bệnh của Trần Bắc Nghiêu nhưng linh hồn cô đã rời khỏi thân xác và phiêu dạt tận nơi đâu.
Gương mặt như đang ngủ của Trần Bắc Nghiêu tiều tụy và yếu ớt hơn bất cứ người nào, không còn vẻ anh tuấn như trước.
Trong đầu cô đột ngột xuất hiện ý nghĩ kỳ lạ, tại sao lại như vậy? Rõ ràng một giây trước anh vẫn còn cầm điện thoại, muốn nói điều gì đó với cô nhưng không thốt ra lời. Rõ ràng anh đặt hết tình ý trước mặt cô, nhưng hình bóng của anh lại vô cùng cô độc.
Thế mà bây giờ anh nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, như một thi thể mỏng manh.
Một lúc lâu sau, trong tim Mộ Thiện đột nhiên giống như bị ai đó đốt lên ngọn lửa, ngọn lửa lặng lẽ cháy bùng lên.
Cô nghĩ thầm: đây chính là Trần Bắc Nghiêu.
Anh là một thương nhân hắc bạch đều nhúng tay được mọi người ở thành phố Lâm tâng bốc. Cô từng khuyên anh nhưng anh không nghe. Ngày hôm nay cuối cùng anh cũng phải trả giá, bị đánh cho tan tác.
Đây chính là Trần Bắc Nghiêu của cô, Trần Bắc Nghiêu trong tay không còn gì cả, Trần Bắc Nghiêu đang trong cảnh thập tử nhất sinh.
Nhưng tại sao lại là anh?
Nếu anh chết, cô mới là người trắng tay, cô mới là người thập tử nhất sinh!
Cô yêu anh nhiều năm, dành trọn trái tim cho anh trong nhiều năm như vậy. Ai cũng nói tình yêu ở tuổi mười bảy mong manh dễ vỡ nhưng đối