Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.
lại nụ hôn trộm ở Dung Thái ngày nào. Mộ Thiện bị anh hôn đến mức đầu óc hỗn loạn, theo phản xạ cô giãy giụa muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.
“Nằm xuống”. Khóe miệng Trần Bắc Nghiêu vẫn dính giọt nước, lấp lánh dưới ánh đèn.
Mộ Thiện cảm thấy vô cùng sỉ nhục, cô nằm thẳng đơ, hai mắt nhắm nghiền: “Trần Bắc Nghiêu, làm vậy thú vị lắm sao?”
Anh không trả lời.
Thật ra Mộ Thiện không biết, Trần Bắc Nghiêu không còn là cậu thiếu niên không biết kìm chế bản thân của năm đó. Lúc này, anh chậm rãi nắm chặt gót chân cô đẩy lui lên trên, khiến hai chân cô chống lên thành hình chữ M.
Mộ Thiện cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, cô liền mở mắt, đập vào mắt cô là hình ảnh anh đang giữ chặt hai gót chân cô, gương mắt trắng trẻo của anh từ từ vùi xuống khu vườn bí mật giữa hai đùi cô.
Trần Bắc Nghiêu nhẫn nại dùng miệng và lưỡi khám phá nơi nhạy cảm của cô một cách si mê như cậu thiếu niên năm nào, nhưng khí thế càng bá đạo mạnh mẽ hơn.
Mộ Thiện cảm thấy dường như có trăm nghìn cánh tay từ huyệt động ướt át, cào thẳng vào tim cô, khiến cô vừa thẹn thùng vừa lúng túng. Khoái cảm ngày càng rõ ràng, từ chậm đến nhanh chỉ trong giây lát. Mộ Thiện nhanh chóng thở hổn hển, cô có cảm giác cơ thể dâng cao mãi, cao mãi…
Cuối cùng ở thời khắc lên đỉnh, Mộ Thiện đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó trong đầu cô vỡ tan theo từng cơn run rẩy của thân thể cô.
Đó là lý trí của cô. Mộ Thiện cứ tưởng cô cố gắng cứng đờ như một xác chết, mới là sự châm biếm về hành vi cưỡng ép của Trần Bắc Nghiêu.
Nhưng cô rõ hơn ai hết, bản thân cô cũng muốn có anh biết bao.
Từ nơi sâu thẳm trong lòng cô phát không ngừng kêu gào: Hãy yêu anh đi! Yêu anh đi! Đừng bận tâm đến việc anh phóng hỏa giết người, chẳng phải anh là người cô yêu nhất hay sao? Anh làm nhiều chuyện như vậy, dù tốt hay xấu cũng chỉ vì quá yêu cô!
Mộ Thiện thậm chí còn vụt qua ý nghĩ ích kỷ, hiện tại cô vẫn yêu anh, cứ tận hưởng ba năm tình nồng mật ý thì đã sao? Hơn nữa anh dùng bố mẹ cô uy hiếp cô, cô là con gái hiếu thảo nên phải nhịn nhục. Cô là người con vĩ đại, ai dám chỉ trích cô dao động và trụy lạc?
Thế nhưng cô vẫn thấy không ổn, không ổn một chút nào.
Anh không thể coi sinh mạng vô tội như cỏ rác. Sao cô có thể ngủ cùng anh, mở to mắt nhìn anh không từ một thủ đoạn xấu xa nào, nhìn anh làm chuyện trái luân thường đạo lý, rồi một ngày nào đó trong tương lai, cô sẽ phải nhìn thi thể lạnh lùng của anh nằm trước mặt cô.
Nhưng cô không còn sức lực vùng vẫy.
Cơn khoái cảm đã đánh mạnh vào lý trí của Mộ Thiện, khiến tinh thần cô hỗn loạn. Cô không biết anh đang làm gì, cô chỉ biết toàn thân cô như một ngọn lửa bùng cháy, cô không thể khống chế cảm giác trống rỗng đang lan tỏa khắp người.
Trực giác của cơ thể thay thế tất cả, Mộ Thiện vừa bất lực vừa ngượng ngùng nhận ra một sự thật: cô rất muốn có anh.
Đúng lúc này, Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu rời khỏi huyệt động của Mộ Thiện.
Cô cảm thấy không phải anh rời khỏi thân thể cô mà rút toàn bộ sinh khí của cô. Mộ Thiện bất giác mở mắt, cô bắt gặp cơ thể hoang dã như loài báo và gương mặt anh tuấn như một bức họa của Trần Bắc Nghiêu.
Nhận ra sự thất thần của Mộ Thiện, anh nhếch mép đồng thời kéo hai chân cô giạng sang hai bên. Trần Bắc Nghiêu cúi đầu, đôi mắt đen lấp lánh đầy dục vọng.
Mộ Thiện nghe thấy anh thở hắt ra một tiếng đầy thỏa mãn, mặt cô càng nóng hơn. Tâm trạng phức tạp vừa nhục nhã vừa đau lòng vừa chờ đợi khiến đại não cô ngày càng quay cuồng. Cô không còn một chút sức lực, chỉ có thể để mặc anh chi phối.
Trần Bắc Nghiêu thẳng người trước cửa động của cô thăm dò một vài giây.
Cảm giác đau nhói khiến Mộ Thiện thở hắt ra, người cũng tỉnh táo thêm mấy phần, cô bắt đầu vùng vẫy kháng cự. Nhưng Trần Bắc Nghiêu dường như lường trước sự phản kháng của cô, hai tay anh khóa chặt thắt lưng cô, khiến cô không thể động đậy mà chỉ còn cách chịu đựng những đợt tấn công của anh. Động tác của Trần Bắc Nghiêu chậm lại nhưng anh không chịu lùi bước. Anh cúi người xuống cất giọng dịu dàng dỗ dành bên tai Mộ Thiện: “Nhìn anh…Thiện Thiện, sẽ đỡ nhanh thôi…nhìn anh đi…”.
Thanh âm của anh đầy mê hoặc, Mộ Thiện lập tức mở mắt nhìn anh. Gương mặt hoàn hảo và đôi mắt thâm trầm của anh phảng phất nhìn cô cả trăm năm, ngàn năm. Dục vọng dâng trào trong đáy mắt anh như muốn xé cô thành mảnh vụn và chiếm đoạt sạch sẽ.
Một chút lý trí còn sót lại trong đầu Mộ Thiện không biết trôi dạt về phương nào.
Cảm giác khó chịu cuối cùng cũng qua đi, Mộ Thiện vô ý thức nắm chặt hai cánh tay rắn chắc của Trần Bắc Nghiêu, toàn thân cô bắt đầu run lên từng cơn. Cô và anh tám năm trước mới chỉ qua loa một vài lần nhưng hai cơ thể vô cùng hòa hợp. Vào lúc này, Trần Bắc Nghiêu cũng phát hiện ra sự thay đổi của Mộ Thiện, anh không cần tiếp tục nhẫn nhịn, thắt lưng anh hơi nhích lên, tiến thẳng vào nơi sâu thẳm trong người Mộ Thiện.
Hơi thở của Mộ Thiện ngày càng gấp gáp, hai chân cô quặp chặt eo Trần Bắc Nghiêu. Động tác của anh càng nhanh, cơ thể cô ngày càng thiêu cháy, nhưng nơi sâu thẳm nhất t