Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.
rống rỗng khó chịu. Mỗi cú va chạm của Trần Bắc Nghiêu khiến cô đau khổ đến mức muốn chết, dễ chịu đến mức muốn chết.
Nỗi đau khổ, thất vọng, nhớ nhung, ham muốn tích tụ ở trong lòng Mộ Thiện bấy lâu, cộng thêm cơ thể vô cùng nhạy cảm khiến cô có một cảm giác kích thích chưa từng có. Mộ Thiện kêu rên một tiếng mê người, hai đùi cô khép lại, thân thể mất kiểm soát run rẩy. Vậy mà Trần Bắc Nghiêu ngày càng luật động mạnh hơn, khiến Mộ Thiện thật sự khó có thể chịu đựng dục vọng của anh, cô muốn đẩy anh ra, muốn trách móc anh, muốn kêu anh dừng lại nhưng Trần Bắc Nghiêu như mũi tên đã rời khỏi cánh cung, đáy mắt anh chỉ còn lại ngọn lửa đam mê hừng hực.
Sáng sớm ngày hôm sau, di động của Trần Bắc Nghiêu để trên đầu giường reo vang. Anh bắt điện thoại nói nhỏ: “Chờ đã”. Nói xong anh cúi đầu nhìn người phụ nữ ngủ say sưa trên cánh tay anh, rồi anh nhẹ nhàng đẩy cô dịch ra một chút.
Trần Bắc Nghiêu xuống giường đi sang thư phòng.
Là điện thoại của Châu Á Trạch, anh ta báo cáo tin tức mới nhất Sweet thu thập được. Sau đó anh ta hỏi với giọng tò mò: “Chị dâu ngày hôm qua sắc mặt không tốt lắm, chị ấy không làm mình làm mẩy với anh đấy chứ?”
Trần Bắc Nghiêu mỉm cười, ngữ điệu bình thản: “Không có gì, cô ấy đang ngủ”.
Châu Á Trạch kinh ngạc, anh ta trầm mặc vài giây mới mở miệng: “Không ngờ…chị ấy sẽ không quay về Bắc Kinh phải không?”
Trần Bắc Nghiêu đưa mắt về phía phòng ngủ: “Không”.
Sau khi cúp điện thoại, Trần Bắc Nghiêu quay về giường ngồi xuống, anh châm một điếu thuốc, cúi đầu nhìn người phụ nữ bình thản trong giấc ngủ say.
Mộ Thiện cảm thấy khổ họng cô khô rát, đau đến mức cô mở to mắt, cuối cùng cô cũng tỉnh lại.
Trần Bắc Nghiêu ngồi bên mép giường, thân hình để trần của anh trông như tượng điêu khắc. Dưới lớp băng trắng cuốn trên ngực anh ẩn hiện vệt máu đỏ thấm ra ngoài.
Trần Bắc Nghiêu dường như không phát hiện vết thương của anh lại toạc ra, anh im lặng nhìn cô chăm chú qua làn khói thuốc dày đặc. Không biết anh đã ngồi đó bao lâu rồi.
Cuộc hoan ái ý loạn tình mê kịch liệt tối qua giống như một giấc mơ. Khi hai người bốn mắt nhìn nhau, Mộ Thiện theo bản năng kéo chăn trùm kín người, sắc mặt cô vô cùng lạnh lùng.
Động tác của Mộ Thiện khiến anh mỉm cười.
Cô không nhìn Trần Bắc Nghiêu, nhớ đến cổ họng khô rát, cô liền cầm chai nước trên đầu giường.
Trần Bắc Nghiêu ôm eo cô, cười khẽ: “Chai này mở từ hôm qua rồi, để anh đi lấy chai khác”.
Lúc Mộ Thiện tỉnh lại đã là buổi trưa. Bên ngoài trời u ám như chạng vạng tối, gió bão đập mạnh vào cửa sổ.
Sáng nay Trần Bắc Nghiêu ôm Mộ Thiện ngủ tiếp, cả cô và anh đều mệt mỏi rã rời. Nhưng lúc này bên cạnh cô không một bóng người, Trần Bắc Nghiêu không biết đi khỏi từ lúc nào.
Cả người Mộ Thiện đau nhức, cô bỏ chăn ngồi dậy, từ cánh tay đến ngực, thắt lưng, đùi cô, chỗ nào cũng có dấu vết của cuộc hoan lạc do anh để lại, anh không hề che dấu sự cuồng nhiệt phải đè nén bao năm.
Trên thực tế, người được giải phóng cảm xúc không chỉ có một mình Trần Bắc Nghiêu. Mộ Thiện thấy xương cốt cô mềm nhũn, cô chỉ muốn nằm yên một chỗ, không muốn động đậy.
Cô nghĩ, sao cô có thể bị anh giam giữ ở bên cạnh anh? Cô đâu phải là người ngốc nghếch, dù anh có cẩn thận đến mấy, nếu cô sớm có phòng bị thì cũng không đến mức như thế này, bị anh ép lên giường, lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, phấp phỏm lo sợ.
Ai cô cũng dè chừng, từ Châu Á Trạch, Đinh Hành, thậm chí cả Diệp Vi Nông. Chỉ duy nhất một mình Trần Bắc Nghiêu là cô không bao giờ đề phòng.
Mộ Thiện bất giác nhớ đến ngày gặp lại anh sau bao năm xa cách. Trần Bắc Nghiêu chơi bản nhạc “Castle in the Sky” cô yêu thích ở tầng tên cùng tòa nhà Dung Thái. Khi đó anh tỏ ra lạnh nhạt và xa lạ, anh có quan hệ mờ ám với Mạn Thù. Kể từ lúc bấy giờ, anh đã cho cô một tín hiệu sai lầm.
Cô nghĩ anh cố tình che dấu sự dịu dàng, cô cho rằng anh luôn thâm tình như trước kia. Dù sau đó tận mắt chứng kiến anh giết người, cô vẫn nghĩ cô là một người đặc biệt đối với anh, cô tưởng anh vẫn si tình như cậu thiếu niên năm đó.
Còn nữa, lúc ở trên ô tô anh nắm tay cô, nụ hôn nhẹ như lông hồng trên tàu casino, anh không hề gây khó dễ cho cô.
Anh còn tặng cô quà, đỏ mặt nói với cô: “Tôi muốn một lần nữa theo đuổi em…”
Hai lần bị cô cự tuyệt, anh chỉ đứng yên một chỗ, không cưỡng ép cô cũng không hề tỏ ra tức giận. Chính vì vậy từ trong tiềm thức cô cho rằng anh luôn yêu thương và tôn trọng cô, giống như cô là thiếu nữ duy nhất ở trong tim anh tám năm trước.
Anh luôn dẫn dắt cô, muốn cô bất chấp tất cả yêu anh như xưa, muốn cô cam tâm tình nguyện.
Vì vậy sau khi thất bại, anh quay ngoắt 180 độ, đột ngột giở trò gây khó dễ, cô mới trở tay không kịp.
Hóa ra dưới vỏ bề ngoài nho nhã dịu dàng, anh rõ ràng là loài sói, lòng dạ hiểm độc, ra tay tàn nhẫn.
Cô nên làm thế nào bây giờ?
Cô phải ký giấy ghi nợ ba mươi triệu, cô và anh có hợp đồng làm “Trợ lý cá nhân” hợp pháp đàng hoàng. Trong ba năm tới cô sẽ ở bên anh một bước không rời, nếu không cô sẽ phải bồi thường một kh