Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.

oản tiền vô cùng lớn.
Có điều ba năm sau thì sao?
Mộ Thiện biết đây chỉ là kế hoãn binh của Trần Bắc Nghiêu, anh muốn cùng cô sớm tối có nhau. Anh muốn dùng khoảng thời gian ba năm làm hao mòn ý chí của cô, đến lúc đó cô sẽ không nỡ rời xa anh.
Nghĩ đến đây, Mộ Thiện cảm thấy trong lòng vừa u ám vừa buốt giá.
Người đàn ông này đã dùng mọi thủ đoạn với cô, anh vừa đáng thương vừa đáng hận.
Mộ Thiện từng cho rằng ý chí của cô vững như bàn thạch. Thế nhưng tối qua, cơ thể cô khao khát anh nằm ngoài dự kiến của cô, cô tưởng bản thân của cô có thể kiềm chế trước sự bùng cháy của anh.
Cô vĩnh viễn không bao giờ tán đồng những việc anh làm. Nhưng một ngày nào đó, liệu cô có bị khuất phục trước tình yêu, tình thân và dục vọng, tự nguyện ở bên cạnh anh?
Giống như anh nói, cô không cần chọn lựa. “Vì cha mẹ”, “vì là một người con hiếu thảo”, lương tâm của cô đã có một cái cớ quang minh chính đại.
Sau đó thì sao?
Sau đó cả đời cô đứng sau lưng anh, giả vờ không thấy những cảnh đẫm máu? Cô sẽ giống những người phụ nữ của các ông trùm xã hội đen khác, dù biết là vô dụng nhưng vẫn ngày ngày cầu nguyện, mong mỏi một cách đau khổ có thể chuộc tội thay người đàn ông.
Đây chính là tương lai của cô và anh?
Trên tầng hai có một phòng tiếp đón khách độc lập. Lúc Mộ Thiện đi vào, trong phòng không bật đèn sáng, ngoài trời mưa gió gầm gào, tivi bật tiếng rất nhỏ, hình ảnh nhập nhòe.
Một bóng dáng cao ráo ngồi yên lặng trên ghế sofa. Nhờ ánh đèn tường tờ mờ chiếu xuống người Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện nhìn rõ gương mặt anh.
Gương mặt anh như được phủ một lớp băng, không có bất cứ biểu cảm nào. Đôi mắt đen của anh nhìn chăm chú vào màn hình tivi.
Bất cứ ai nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu lúc này cũng sẽ sởn da gà, cũng đều cảm thấy anh rất khó tiếp cận.
Đây mới là con người thật của Trần Bắc Nghiêu, cuối cùng anh đã để lộ bộ mặt thật trước cô?
Nghe tiếng bước chân, Trần Bắc Nghiêu quay đầu về phía cửa ra vào. Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sâu thẳm khó đoán. Bàn tay anh đặt trên ghế sofa hơi động đậy, phảng phất chờ đợi Mộ Thiện lao vào vòng tay anh.
Mộ Thiện ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện Trần Bắc Nghiêu.
“Lại đây!” Trần Bắc Nghiêu ngồi thẳng, hơi nheo mắt nhìn Mộ Thiện.
Mộ Thiện vẫn giữ sắc mặt u ám, cô không hề nhúc nhích. Tuy biết làm gì cũng tốn công vô ích nhưng cô không muốn lại gần anh. Trong lòng cô thấy hận anh, hận anh khiến cô đau khổ và bối rối.
Trần Bắc Nghiêu im lặng nhìn Mộ Thiện. Bộ quần áo hôm qua đã nhàu nát nên cô mặc áo T-shirt của anh. Mái tóc dài đen nhánh của cô như dòng nước, đôi chân dài thon thả, gương mặt sạch sẽ thuần khiết, đôi mắt long lanh cuốn hút. Vậy mà người phụ nữ đẹp đẽ này không chịu mở rộng vòng tay với anh.
Trần Bắc Nghiêu đứng dậy đi đến bên Mộ Thiện ngồi xuống, anh giơ tay ôm eo cô.
“Trần Bắc Nghiêu, anh đừng quá đáng như vậy!”. Mộ Thiện giãy giụa hòng thoát khỏi tay anh, nhưng khi chạm phải vết thương trên ngực Trần Bắc Nghiêu, cô lập tức đờ người.
Trần Bắc Nghiêu nhìn ra phản ứng của Mộ Thiện, khóe mắt anh để lộ ý cười. Anh cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, không đợi cô có phản ứng, anh kéo cô nằm xuống ghế sofa và nằm đè lên người cô.






Tuần Vực
“Giám đốc Mộ, gần đây chị có chuyện vui gì mà khí sắc tốt thế”. Trợ lý Giang Na đặt tài liệu lên bàn, tươi cười hỏi Mộ Thiện.
Một cô gái trẻ tuổi ngồi bàn bên cạnh mỉm cười: “Chắc chắn là chị…đang yêu đúng không ạ? Giám đốc Mộ, lúc nào chị bảo người bạn trai đi BMW của chị mời tụi em ăn cơm nhé”.
Nếu là trước kia, Mộ Thiện nhất định sẽ tán gẫu cùng đồng nghiệp, nhưng hôm nay cô chỉ mỉm cười: “Đừng nói linh tinh, các cô mau làm việc đi”.
Mộ Thiện vừa cầm tập tài liệu, chuông điện thoại reo vang. Giọng nói trầm ấm của Trần Bắc Nghiêu truyền đến: “Anh đang ở dưới tầng một”.
Mộ Thiện không nhìn Trần Bắc Nghiêu, cô luôn giữ thái độ thờ ơ từ đầu đến cuối.
Chỉ có ở trên giường, thỉnh thoảng cô mới cắn xé anh, anh đáp lại bằng cách càng ra vào mạnh hơn, đưa cô đến hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khoái lạc khác.
Mộ Thiện biết Trần Bắc Nghiêu đang từng bước mài mòn góc cạnh sắc nhọn của cô.
Trần Bắc Nghiêu dẫn Mộ Thiện tới một nhà hàng nằm ở con đường phía sau khách sạn nơi phồn hoa nhất thành phố. Mặc dù nằm ở khu phố sầm uất nhưng không gian nhà hàng rất yên tĩnh. Bức tường đá rêu phong mang đậm kiến trúc cổ xưa.
Ở bên trong nhà hàng, lối đi lại cũng rất tĩnh mịch. Ngoài nhân viên phục vụ dẫn đường, Mộ Thiện không nhìn thấy một người nào khác. Cô lặng lẽ đi theo Trần Bắc Nghiêu tới phòng riêng nằm ở góc trong cùng.
Khách vẫn chưa đến, căn phòng không một bóng người. Trên chiếc bàn gỗ đen thấp theo kiểu Nhật Bản bày mấy đĩa đồ ăn trông rất bắt mắt. Đằng sau có một bức bình phong thủy mặc.
Trần Bắc Nghiêu cầm tay Mộ Thiện đi vòng ra sau tấm bình phong. Anh đẩy cánh cửa gỗ ở đằng sau, cánh cửa thông sang một gian phòng khác.
Hóa ra đó là một phòng tranh. Trên tường treo đầy những