Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
sau.
Mộ Thiện không nhìn Trần Bắc Nghiêu, nhưng gương mặt cô đỏ bừng theo đầu ngón tay của anh, làm anh cũng cảm thấy hơi thở gấp gáp.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve lông mày, đôi mắt, bờ môi của cô rồi từ từ chuyển động xuống vùng cổ trắng ngần của Mộ Thiện. Gương mặt cô đỏ ửng như quả cà chua chín làm ngón tay của anh nóng như chạm vào ngọn lửa.
"Anh sờ đủ chưa?" Có lẽ phát giác ra sự trầm luân của bản thân, Mộ Thiện liền đứng dậy, giọng nói của cô hơi run run.
Trần Bắc Nghiêu làm sao có thể bỏ qua sự do dự hiếm có của Mộ Thiện. Anh kéo mạnh cô vào lòng rồi hôn lên làn da nóng bỏng của cô, theo đường ngón tay vừa lướt qua.
Trần Bắc Nghiêu hiểu rõ Mộ Thiện là người phụ nữ truyền thống. Sự ủng hộ của bố mẹ có ảnh hưởng rất lớn đối với cô. Vì vậy anh mới nỗ lực thể hiện một cách hoàn hảo nhất trước mặt bố mẹ cô. Quả nhiên lúc này Mộ Thiện bị anh bế lên, tuy phản ứng của cô vẫn ngượng ngập cứng nhắc nhưng ánh mắt cô không còn lẩn tránh như trước.
Khi Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện ra khỏi cầu thang lên tầng hai, anh đã dùng miệng cởi toàn bộ hàng cúc trước ngực Mộ Thiện và cúi xuống liếm láp bờ ngực mềm mại trắng nõn.
Mộ Thiện thở gấp, toàn thân nóng ran. Cuối cùng cô không chịu nổi rên khẽ một tiếng rồi giơ tay ôm cổ Trần Bắc Nghiêu và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh. Trần Bắc Nghiêu kinh ngạc ngẩng đầu, Mộ Thiện lập tức rướn người hôn lên môi anh. Cô thè đầu lưỡi mềm mại vào miệng anh, giống như cô bị kìm nén quá lâu nên bất chấp tất cả trong một giây mất lý trí.
Trần Bắc Nghiêu sững sờ.
Nhận ra sự ngập ngừng của anh, Mộ Thiện lập tức muốn rút lui. Nhưng Trần Bắc Nghiêu không cho cô cơ hội, anh cuốn chặt lấy đầu lưỡi của cô, không để cô trốn tránh. Khi bế cô đến cửa phòng ngủ, anh dùng chân đạp mạnh cửa, rồi hai người ngã xuống giường.
----------------------------
Sau khi tắm xong, Mộ Thiện lên giường nằm quay lưng về phía Trần Bắc Nghiêu mà không nói một lời. Nhìn bờ lưng thon thả của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu hiểu trong lòng cô chắc chắn đang ngượng ngùng về thái độ tích cực của cô trong cuộc ái ân vừa rồi.
Trần Bắc Nghiêu biết rõ vướng mắc giữa anh và Mộ Thiện không thể giải quyết một sớm một chiều, ép quá chỉ e là cô sẽ càng tránh xa. Sau khi gặp bố mẹ cô, thái độ của cô có chuyển biến rõ rệt khiến anh nếm được cảm giác ngọt ngào.
Ngày tháng còn dài.
Trần Bắc Nghiêu ôm lưng Mộ Thiện nói nhỏ: "Em đừng nghĩ ngợi gì cả, mau ngủ đi".
Mộ Thiện "ừm" một tiếng rồi từ thả lỏng bản thân trên cánh tay anh và chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Thời gian trôi qua nhanh hơn sự tưởng tượng của Mộ Thiện, chớp mắt đã đến đầu tháng mười hai.
Có lẽ do mối quan hệ với Trần Bắc Nghiêu, khách hàng tìm đến công ty Mộ Thiện ngày càng đông. Cô hiểu rõ ngọn nguồn nhưng chẳng lẽ thẳng thừng từ chối bọn họ? Vì vậy cô chỉ có thể cố gắng làm tốt để không hổ thẹn với lương tâm. Mộ Thiện ngày càng bận rộn, tối nào cũng phải tám chín giờ mới về đến nhà.
Trần Bắc Nghiêu sớm ra điều kiện, một khi Mộ Thiện mang thai, cô phải lập tức ngừng mọi công việc, ở nhà dưỡng thai, Mộ Thiện cũng đồng ý. Chỉ là vết thương của Trần Bắc Nghiêu mới lành hẳn không lâu, bác sỹ kiến nghị hai người nửa năm sau mới sinh con. Nhưng Mộ Thiện cảm thấy Trần Bắc Nghiêu không bận tâm đến ý kiến của bác sỹ, anh thậm chí càng tích cực hơn. Chỉ ông trời mới biết dục vọng anh phải đè nén suốt tám năm mãnh liệt đến mức nào.
Thế nhưng có nhiều lúc Trần Bắc Nghiêu cũng không thể làm theo ý nguyện, bởi vì thời gian này anh quá bận rộn, bận hơn cả Mộ Thiện. Do đó về khoản "chăn gối" anh buộc phải hạn chế, chỉ cuối tuần mới được thoải mái. Có những hôm anh bận làm đến khuya, về đến nhà ôm Mộ Thiện vào lòng không nhịn được, thế là ngày hôm sau anh thức dậy rất muộn, bị Châu Á Trạch cười nhạo "quân vương không thiết triều sớm".
Kể từ lần chủ động đáp lại, những lúc ở trên giường, Mộ Thiện khó có thể giữ bộ mặt lạnh lùng xa cách như trước. Trên thực tế có lẽ kể từ lần đầu tiên, cô đã không thể nào cưỡng lại trái tim và thân thể cô.
Trần Bắc Nghiêu vờ như không hề phát giác ra sự thay đổi của cô, anh không nói những lời thừa thãi, càng không ép Mộ Thiện có quyết định gì. Lúc ở trên giường hai người phối hợp ăn ý, anh không vạch trần còn cô giả bộ ngốc nghếch.
Chỉ những lúc hai người lên "đỉnh", khi hai thân thể hòa vào làm một, Trần Bắc Nghiêu thường ôm chặt lấy cô và cất giọng trầm khàn bên tai cô: "Anh yêu em". Còn Mộ Thiện trầm mặc cắn vai hoặc cánh tay anh, trong lòng cô thầm đáp lại, em cũng yêu anh.
----------------------
Cuối tuần này, Trần Bắc Nghiêu trịnh trọng nói với Mộ Thiện, ngày mai một vị lão đại ở thành nam tổ chức tiệc sinh nhật, anh sẽ đưa cô cùng đi dự.
Lão đại thành nam? Mộ Thiện hơi hiếu kỳ, ở thành phố Lâm này ngoài Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành vẫn còn người có thể xưng là "lão đại"?
Mười hai giờ trưa, xe dừng lại trước một nhà hàng ở thành nam. Nhà hàng trông rất sơ sài và nhiều người ra vào, Mộ Thiện hơi nhíu mày. Với vị trí của Trần Bắc Nghiêu hiện nay, anh rất ít khi đến nơi như thế