XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342112

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2112 lượt.

đó đối xử với con có tốt không?" Bà Mộ hỏi.
Mộ Thiện gật đầu: "Rất tốt ạ. Nếu không con đã chẳng quay lại với anh ấy".
Bà Mộ nghe xong mỉm cười: "Cũng phải, ai có thể bắt nạt Thiện Thiện của mẹ". Bà thở dài: "Không ngờ thằng đó bây giờ khá như vậy, mẹ và bố đã thương lượng rồi, bố con cũng đồng ý. Không phải vì nó có nhiều tiền, bố con nói, thằng bé này đã thay đổi nhiều, bây giờ trở thành đối tượng chững chạc, trầm ổn và đáng tin cậy. Mẹ thì không bận tâm đến điều đó, mẹ chỉ thấy nó rất có lòng với con, mẹ mong hai đứa hãy sống tử tế, con hiểu ý mẹ không?"
Mộ Thiện gật đầu, cô nắm tay mẹ và vùi mặt vào lòng bàn tay ấm áp của bà Mộ.
Ngày hôm sau, theo lời dặn của mẹ, Mộ Thiện đưa Trần Bắc Nghiêu đi gặp họ hàng và bạn bè thân thiết. Tất nhiên cô nhận được vô số lời tán thưởng và ngưỡng mộ của mọi người.
Điều này khiến bà Mộ càng vui mừng, đến buổi chiều, bà đã một điều "Tiểu Trần" hai điều "Tiểu Trần".
Đến buổi tối, mấy người bạn học hồi cấp ba sống ở huyện mời Mộ Thiện ăn cơm. Trần Bắc Nghiêu đương nhiên đi cùng cô.
Chuyện của Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu năm đó cả trường đều biết, có người nhận ra Trần Bắc Nghiêu, tất cả đều kinh ngạc. Bữa cơm diễn ra trong không khí náo nhiệt, mọi người nói Trần Bắc Nghiêu cuối cùng cũng có thể ôm mỹ nhân về nhà, chuốc anh hết chén rượu này đến chén rượu khác. Trần Bắc Nghiêu không từ chối, ánh mắt nhìn Mộ Thiện càng dịu dàng.
Ánh mắt của anh khiến Mộ Thiện hơi hoảng loạn. Cô đột nhiên có cảm giác, Trần Bắc Nghiêu của tám năm trước đã thật sự quay về, về với cuộc sống bình ổn của cô.
Gần cuối bữa cơm, có người hưng phấn đứng lên cung kính cúi xuống chúc rượu Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu: "Cám ơn hai bạn, hai bạn đã cho tôi thấy trên đời này quả nhiên tồn tại chuyện "tay trong tay cùng sống với nhau đến trọn đời".
Có lẽ người đó tự nhiên nghĩ đến câu danh ngôn quen thuộc này, cũng có thể anh ta nhân cơ hội muốn lấy lòng Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu nắm tay Mộ Thiện ở dưới gầm bàn, anh phả hơi rượu bên tai cô và cất giong khàn khàn: "Tay trong tay cùng sống với nhau đến trọn đời" (Nguyên văn: "Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão", một câu trong "Kinh thi")
Lúc rời khỏi nhà hàng mới tám giờ tối, Trần Bắc Nghiêu đưa Mộ Thiện tới tầng một khu chung cư: "Anh cùng em lên nhà".
Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Mộ Thiện, anh mỉm cười: "Ngày mai chúng ta về thành phố Lâm rồi, anh muốn chào tạm biệt bố mẹ em".
Thời gian vẫn còn sớm, ông bà Mộ không hề ngạc nhiên khi mở cửa thấy Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu ngồi ở phòng khách trò chuyện với bố cô. Khi Mộ Thiện thay bộ quần áo đi ra ngoài, cô phát hiện hai người đang đánh cờ.
Đến mười giờ đêm, Mộ Thiện không nhịn được giục anh: "Anh về ngủ đi, sáng mai chúng ta còn phải đi sớm"
Trần Bắc Nghiêu ý thức thời gian không còn sớm, anh gật đầu định đứng dậy. Nào ngờ ông Mộ kéo tay anh, ông cau mày nói với Mộ Thiện: "Để bố chơi thêm ván nữa, con đừng có quấy rầy".
Đến khi Mộ Thiện bắt đầu ngủ gà gật, đồng hồ chỉ mười một giờ rưỡi. Ông Mộ thở một hơi dài rồi nhìn Trần Bắc Nghiêu: "Không tồi! Lâu lắm tôi mới gặp đối thủ, không ngờ cậu cũng cừ quá!"
Trần Bắc Nghiêu khiêm tốn đáp: "Cháu vẫn thua chú".
Ông Mộ gật đầu: "Cậu là người làm ăn mà chơi cờ giỏi, quả thật hiếm có". Nói xong ông ngẩng đầu nhìn đồng hồ: "Muộn như vậy rồi à?"
Mộ Thiện tiếp lời: "Trần Bắc Nghiêu, anh mau về khách sạn đi!"
Trần Bắc Nghiêu mỉm cười rút di động: "Để anh gọi điện thoại cho lái xe, chắc anh ta về khách sạn ngủ mất rồi, anh sẽ bảo anh ta đến ngay. Thưa chú, cháu làm phiền gia đình thêm một lát nữa, chú cứ nghỉ ngơi trước đi ạ".
Ông Mộ xua tay: "Bây giờ muộn quá rồi, sáu giờ sáng mai hai đứa đã lên đường...Cậu ở lại đây đi, để tôi bảo Mộ Thiện thu dọn phòng cho".
Trong phòng dành cho khách, một thân hình cao lớn ngồi bên cạnh giường. Mộ Thiện giải ga giường rồi kéo thẳng bốn góc. Cô quay đầu, bắt gặp Trần Bắc Nghiêu nhìn cô chăm chú.
"Anh cố ý đúng không?" Mộ Thiện hỏi nhỏ: "Anh cố ý thua ba tôi? Cố ý chơi muộn như thế này?"
Trần Bắc Nghiêu không lên tiếng, anh bước lại gần và ôm eo cô.
Mộ Thiện cứng đờ người, anh lập tức đè cô xuống giường.
"Mau bỏ tôi ra!" Mộ Thiện rít lên: "Bố mẹ tôi nhìn thấy bây giờ".
"Bọn họ sẽ không vào đây đâu". Trần Bắc Nghiêu nói rồi cúi đầu định hôn cô.
Mộ Thiện ngoái đầu né tránh: "Anh không hận sao? Năm đó mẹ tôi mắng anh trước mặt bao nhiêu người, bố tôi còn sai người đánh anh..."
Hai ngày vừa qua biểu hiện của anh quá hoàn hảo, khiến cô đâm ra hoài nghi.
Trần Bắc Nghiêu áp sát vào mặt cô: "So với em, những chuyện đó không là gì cả".
Sau đó anh phủ xuống hôn cô. Lần này Mộ Thiện không cự tuyệt, hai người hôn nhau cuồng nhiệt một lúc lâu. Đến khi môi anh chuyển dịch xuống dưới, tay anh mở cúc áo ngủ của cô, Mộ Thiện mới đẩy người anh đứng dậy: "Tôi về phòng đây".
"Em ngủ ở đây đi". Trần Bắc Nghiêu kéo tay cô.
"Không được". Mộ Thiện trừng mắt: "Anh muốn ngày mai bị bố mẹ tôi đá ra khỏi cửa sao?"
Nửa đêm, Mộ Thiện đang ngủ ngon giấc, cô mơ