Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tự Nguyện

Tự Nguyện

Tác giả: Từ Liễm

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1030 lượt.

ể bụng chuyện đó hay không. Cô bị Phùng Mộ Huân vần qua vần lại đến lúc kiệt sức, sau cùng anh mới lưu luyến rời khỏi cơ thể cô.
Hai vợ chồng ôm nhau một lúc, Phùng Mộ Huân mới lên tiếng: “Lúc nào đấy vứt đống ảnh kia đi, tốt nhất là vứt luôn.”
Anh suy nghĩ rất lâu, vẫn quyết định không tỏ ra khó chịu. Chung quy nhìn thấy đồ vật kia, anh vẫn cảm thấy trong lòng không thoải mái. Vừa nghĩ đến mấy bức ảnh Hứa Diễn Thần và cô chụp ở Cố Cung, nắm tay, nhìn nhau say đắm, anh thật sự không ngủ nổi, càng nghĩ càng bực.
Vu Sính Đình trợn mắt nhìn anh, đưa tay đấm một cái vào ngực anh, giận dỗi nói: “Anh đúng là…trẻ con. Vừa nãy sao không nói đi, lại còn để nghẹn đến tận giờ cơ.” Một lát sau, cô bật cười khúc khích, véo ngực anh một cái: “Nói thì nói đi, vẫn còn không thừa nhận mình ăn giấm chua.”
Phùng Mộ Huân nghe vậy liền siết chặt Vu Sính Đình lại, rồi chất vấn: “Em nói gì cơ?”
Vu Sính Đình nhìn điệu bộ này của anh có vẻ như không định tha cho mình, đành phải vội vàng xin tha, “Không có gì, để tâm trạng anh không xấu thêm, em nghe lời anh hết là được chứ gì.”
Cô đương nhiên biết vì sao Phùng Mộ Huân lại để tâm đến thế. Chỗ ảnh đó, lúc chia tay Hứa Diễn Thần, cô đã định vứt bỏ rồi, thế nhưng lúc ấy vẫn còn lưu luyến với Hứa Diễn Thần, nên mới không quyết tâm tàn nhẫn được. Dần dà quên béng mất chuyện này, đến lúc Phùng Mộ Huân phát hiện được, cô mới sực nhớ ra.
***
Hôm Vu Sính Đình biết tin có thai là ngày thứ Bảy. Cô cũng quên tính ngày, nhưng hình như đã lâu rồi không thấy kinh nguyệt.
Cô gọi điện nói chuyện này cho Liêu Hải Lâm, bà liền cười với cô, nói rằng chắc đến tám phần là có thai rồi, bảo cô lập tức đến bệnh viện quân khu kiểm tra. Tiền Bội Bội đưa cô đến bệnh viện, lúc có kết quả mới biết cô đã có thai được hai tháng. Hiện tại Phùng Mộ Huân đang ở đơn vị, Vu Sính Đình định báo tin tốt lành này cho anh, nhưng điện thoại của anh lại tắt máy.
Cuối cùng, Vu Sính Đình gọi điện báo cho Phùng Tranh Hiến. Trong điện thoại, Phùng Tranh Hiến kích động nói: “Con cứ ở nhà nhé, bố sẽ cử người đến báo cho Mộ Huân.” Nói xong, ông lại vui vẻ tiếp tục: “Cuối cùng cũng để bố bế cháu rồi.”
Điệu bộ này của Phùng Tranh Hiến xem ra còn vui sướng hơn cả Vu Sính Đình.
Sau khi biết tin, Phùng Mộ Huân hoàn toàn mụ mị. Đột nhiên biết tin vợ có thai, người đàn ông hơn ba mươi tuổi lần đầu tiên được làm bố, đương nhiên là vui sướng không lời nào tả hết. Lúc ấy đang trong phòng làm việc, mấy chiến hữu còn hùa nhau trêu anh: “Mộ Huân, chúc mừng, chúc mừng nhé, coi như cậu sắp sửa lên lão rồi nhé.”
Về đến nhà, Phùng Mộ Huân hưng phấn ôm trầm lấy cô, lời nói khó giấu nổi sự kích động: “Cảm giác thế nào?”
Vu Sính Đình nắm tay anh, đặt trên bụng mình, như để anh cảm nhận được đứa bé trong bụng: “Không có cảm giác gì cả, chỉ cảm thấy trong bụng có thêm một tên nhóc thôi. Giờ mới có hai tháng, làm gì có cảm giác gì.” Cô còn định nói gì nữa thì Phùng Mộ Huân bế cô lên, đặt cô ngồi xuống đùi mình.
Vu Sính Đình vỗ vỗ bả vai anh, sắc mặt ửng đỏ: “Anh làm gì đấy, vui thế cơ à, trong nhà còn có người kia kìa.” Dứt lời, Vu Sính Đình chỉ vào cô giúp việc đang tất bật trong bếp.
“Anh sắp làm bố rồi, đương nhiên phải vui chứ. Điểm Điểm, mấy hôm nữa anh với em đi kiểm tra lại.”
Phùng Mộ Huân cứ nghĩ đến đứa con của họ trong bụng cô là lại mừng như điên.
Tối đến, hai vợ chồng nằm trên giường tưởng tượng dáng vẻ của đứa bé khi sinh ra. Vu Sính Đình đột nhiên hỏi: “Mộ Huân, anh thích con trai hay con gái?”
“Thích hết.”
Vu Sính Đình hé miệng cười, lại rụi vào lòng Phùng Mộ Huân, “Em cũng thế, miễn là con em là được. Có điều, em mong sẽ là con trai, bởi vì em thấy bố rất muốn là con trai, cho nên cứ theo tâm nguyện của ông thì tốt hơn. Đã có một đứa cháu gái, đương nhiên là ngóng cháu trai rồi.”
“Mấy hôm nay sao anh về sớm hơn mọi khi hẳn ra, cuối tuần cũng không đến đơn vị họp?”
Phùng Mộ Huân duỗi cánh tay ra ôm cô, vuốt ve bụng cô: “Mặc dù anh không thể lúc nào cũng ở bên em, nhưng anh sẽ cố gắng về nhà chăm em với con. Thời gian tới em đừng đi làm nữa, ở nhà yên tâm nghỉ ngơi đi, đợi sinh xong, em muốn làm gì anh cũng chiều.”
Vu Sính Đình tóm luôn lấy vạt áo anh, giọng nói có chút oán giận: “Mộ Huân, thật sự em rất muốn ra nước ngoài một chuyến, đi Pháp hoặc Italy cũng được. Em biết muốn anh cùng em xuất ngoại là không thể, vậy thì du lịch trong nước thôi cũng được. Anh đã nói là sẽ dẫn em đi chơi mà, em còn nhớ như in là anh nói lúc có thời gian sẽ đưa em đi thăm trấn Phượng Hoàng đấy nhé.”
Phùng Mộ Huân sờ sờ đầu cô, giọng nói đầy vẻ cưng chiều: “Bây giờ thì chắc là không được rồi, trong tương lại, anh nhất định sẽ bồi thường cho em.”
Hiện giờ, anh dồn quá nửa thời gian vào việc quân, căn bản là không có bao nhiêu thời gian ở cạnh cô, đừng nói là đi đây đi đó.
“Em đoán cái tương lai mà anh nói chắc là lúc năm mươi sáu mươi rồi, không chừng đợi đến lúc anh lên chức bằng bố cũng có khi. Đến lúc đấy em thành bà lão rồi, còn sức đâu mà đi nữa.”
Phùng Mộ Huân hôn lên trán cô,